Truyện: Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa

--- Bài mới hơn ---

  • Đọc Truyện Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Truyện Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa Chương 42
  • Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Dịch Vụ Nấu Ăn Quận Tân Phú (Tphcm)
  • Nấu Tiệc Tại Nhà Quận Tân Phú Giá Rẻ An Toàn
  • Nam Tầm cắm hoa cúc dại vào một lọ thủy tinh đẹp đẽ.

    Hoa cúc trắng tỏa hương thơm nhàn nhạt, Nam Tầm cảm thấy mùi hương dễ chịu liền đặt trên tủ đầu giường. Buổi tối ngửi mùi hoa, đúng lúc có thể mơ một giấc mộng đẹp.

    Quả nhiên đêm này Nam Tầm ngủ rất ngon.

    Ngày hôm sau tỉnh lại, Nam Tầm theo thường lệ đến quán rượu.

    Quán rượu cô ca hát ở trung tâm thành phố, cách chỗ cô thuê nhà có hơi xa, đi xe buýt mất hơn một giờ.

    Nói thật Nam Tầm cảm thấy công việc này thật không tệ, cô chỉ ngây ngốc một đoạn thời gian ở thế giới này, cũng không cần làm việc nhiều, tiền lương đủ dùng là được. Bây giờ cô hát bảy đến tám bài một ngày ở quán rượu này, hưởng ứng tốt có thể được hai ba trăm một ngày, đối với một người chỉ có bằng trung học, thật sự là không tệ.

    Hát liên tục mấy ngày, Nam Tầm còn hát ra cảm giác. Cô vốn có chút thiên phú ở phương diện âm nhạc, cộng thêm Bạch Mạt lại có giọng hát hay, cho nên ăn chén cơm này ăn đến rất vui vẻ.

    Tuy nhiên mấy ngày nay, quán rượu có một thiếu gia nhà giàu đến cổ vũ cho cô mỗi ngày. Thiếu gia nhà giàu này tên là Triệu Kỳ Lân, tên nghe thật uy vũ, chính là lớn lên có hơi… Ừm, một lời khó nói hết.

    Nghe nói ba của gã là ông chủ mỏ khoáng, coi như là một nhà giàu mới nổi.

    Nam Tầm lặp lại nhiều lần câu nói trước khi ngủ say của Tiểu Bát, phỏng đoán vị thiếu gia nhà giàu Triệu Kỳ Lân này có phải là mục tiêu boss lớn cần độ hóa của cô hay không, cho nên người ta chủ động tìm đến cửa.

    Nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng nhút nhát bụng phệ của Triệu Kỳ Lân, Nam Tầm lập tức loại bỏ suy nghĩ này. Tiểu Bát với cô đều là nhan khống, sao bộ dạng boss lớn được chọn lại tai to mặt lớn như vậy?

    Thiếu gia nhà giàu Triệu Kỳ Lân đàng hoàng vài ngày liền không nhịn được nữa, ngày này trực tiếp ngăn cản cô bày tỏ suy nghĩ muốn một đêm phong lưu với cô.

    Vẻ mặt Nam Tầm thoáng cái liền đen, chịu đựng lửa giận mà khéo léo tỏ ý từ chối.

    Triệu Kỳ Lân gạt bay ly rượu trên bàn, không ngừng nói từ ngữ tục tĩu: “Chẳng qua là một xx hát rong mà thôi. Ông đây để mắt đến cô là may mắn của cô, đừng mẹ nó không biết xấu hổ! Không phải là cô muốn tiền sao, đêm nay ông cho cô hai mươi vạn, mua một đêm của cô. Nếu như cô để cho ông x đến thoải mái, ông lại thêm hai mươi vạn…”

    Nam Tầm nghe đến tức giận, trực tiếp cầm chai rượu lên đập xuống ót gã.

    Một tiếng choang, cả quán rượu im lặng.

    Nam Tầm ngoáy ngoáy lỗ tai của mình, cười lạnh: “Rốt cuộc thế giới này lại yên tĩnh rồi.”

    Sau đó ông chủ quán rượu hòa nhã đưa Triệu Kỳ Lân này ra ngoài, sắc mặt rất đen nhìn về phía Nam Tầm.

    Cũng may Nam Tầm đi đâu cũng có nhân duyên không tệ. Những người khác trong quán rượu rối rít nói giúp cô, ông chủ mới không trực tiếp đuổi việc cô, chỉ trừ tiền lương một tháng.

    Nếu ông chủ không có đuổi Nam Tầm, Nam Tầm liền mặt dày tiếp tục ngây ngốc.

    Không bao lâu, Nam Tầm liền nghe nói vị phú nhị đại (*) Triệu Kỳ Lân này chết rồi, là xảy ra tai nạn giao thông mà chết.

    (*) Phú nhị đại: thế hệ giàu có thứ hai, con của các tài phiệt, tỷ phú (con ông cháu cha).

    Nghe nói cái chết của Triệu Kỳ Lân có hơi tà.

    Gã thật sự là tự chết, nhưng mà lúc xe đến, gã như bị thứ gì đẩy ngay ra ngoài. Vì sao nói là thứ gì, bởi vì ngay lúc đó không có ai bên cạnh gã, ngay cả camera giám sát chỗ đó cũng cho thấy như vậy. Gã cứ bất ngờ mà vọt ra ngoài, kết quả đụng vào một chiếc xe ô tô, chết ngay tại chỗ.

    Sau khi Nam Tầm nghe xong cũng không quá để ý, một ít lời đồn một truyền mười mười truyền trăm, cuối cùng liền truyền đến thay đổi hoàn toàn.

    Chắc hẳn chỉ là tai nạn giao thông thông thường, Nam Tầm nghĩ.

    Buổi tối quán rượu làm ăn không tệ, khách cũng khá nhiều, Nam Tầm hát thêm hai bài mới trở về.

    Khi Nam Tầm về nhà liền thấy một bàn thức ăn, đôi mắt không nhịn được sáng lên, nước miếng đều sắp chảy ra: “Mình nói Tĩnh Uyển, hôm nay là ngày vui gì, sao cậu trở nên hiền thục như vậy?”

    Giọng nói của Lâm Tĩnh Uyển truyền ra từ phòng bếp: “Hôm nay tâm trạng vui, cho nên mời cậu ăn bữa tiệc lớn.”

    Vừa lúc Nam Tầm đói không chịu nổi, vui tươi hớn hở mà đến phòng bếp cầm bát đũa. Chờ Lâm Tĩnh Uyển đặt một đĩa đồ ăn cuối cùng lên bàn, cô không thể chờ đợi mà gắp ngay một miếng thịt gà kho cho vào miệng: “Ưm! Tay nghề thật không tệ, sau này ai lấy được cậu thật là có phúc ba đời!”

    Lâm Tĩnh Uyên khinh thường nói: “Cậu cũng dễ bị mua chuộc quá rồi đấy, chỉ là một bàn đồ ăn mà thôi.”

    Nam Tầm cười ha ha nói: “Sau này mình muốn tìm một người đàn ông biết nấu ăn, một ngày ba bữa đều giao cho anh ấy.”

    Nam Tầm nói xong lời này, bỗng cảm thấy một cơn gió xẹt qua cổ, có hơi ngứa, cô không nhịn được mà rụt cổ lại.

    Cơm nước xong, Nam Tầm rất tự giác mà nhận việc rửa bát. Mặc dù cô ghét nhất rửa những thứ dầu mỡ như thế này, nhưng cô không thích ăn cơm không.

    “Mạt Mạt, mình nhớ hoa cúc cậu để đã lâu rồi, sao còn nở đẹp như vậy?” Lâm Tĩnh Uyển vào phòng Nam Tầm mượn cục sạc, liếc mắt thấy một lọ hoa cúc trắng nở vẫn nở rộ trên tủ đầu giường.

    Nam Tầm cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ: “Mình cũng không biết, có lẽ sức sống của hoa này tương đối ngoan cường (bền bỉ và kiên cường)?”

    Lâm Tĩnh Uyển nói: “Mạt Mạt này, mình thấy hoa này có hơi tà, hay là mình vứt nó đi?”

    “Vậy không được!” Nam Tầm ôm cả hoa cả lọ vào trong ngực: “Đây là hoa một đầu củ cải tặng mình. Mình đồng ý với nó phải chăm sóc tốt rồi, dù sao vẫn để ở trong phòng, cậu lại không thấy được.”

    Lâm Tĩnh Uyển lập tức trợn trắng mắt: “Nhìn dáng vẻ cậu che chở kia, không biết còn tưởng cậu ôm chính là sinh mạng của cậu đấy.”

    Một tiếng đinh.

    Điện thoại Nam Tầm bỗng vang lên một tiếng, màn hình sáng lên.

    Lâm Tĩnh Uyển nhìn nhìn, khóe mắt phát hiện một tin nhắn ngắn, sau đó thấy được nội dung bên trong.

    “Mạt Mạt! Cậu, cậu cậu cậu có bạn trai lại không nói cho mình biết, cậu được lắm! Cậu xem, bằng chứng ở chỗ này, soái ca Bạch Khê Diệp này hẹn cậu đi xem phim!” Lâm Tĩnh Uyển cầm điện thoại lên lắc qua lắc lại với cô, vẻ mặt “bắt gian tại giường”.

    Nam Tầm cướp lại điện thoại của mình, giải thích: “Không phải là lần trước tham gia họp lớp sao, mình không cẩn thận rơi xuống nước, là anh ấy đã cứu mình. Anh ấy là anh trai của bạn học trung học của mình, ngày đó cũng đi theo cậu ấy.”

    Lâm Tĩnh Uyển chậc chậc hai tiếng: “Bạn học Bạch Mạt, giải thích chính là che giấu. Không cần nói nữa, cậu đi hẹn hò đi, mình cũng sẽ không nói gì.”

    Nam Tầm quả thật muốn đồng ý cuộc hẹn, một là Bạch Khê Diệp này có ơn cứu mạng với cô, hai là, cô hơi nghi ngờ Bạch Khê Diệp này là boss lớn phản diện mình phải đợi.

    Tiểu Bát nói, boss lớn phản diện đã sớm thích cô, mà cô cũng có chút tin tức từ chỗ Bạch Khê Diệp, họp lớp lần trước cũng không phải là lần đầu tiên họ gặp mặt.

    Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, dính đến một chuyện rất cẩu huyết. Lúc Nam Tầm tản bộ bị một tên trộm trộm ví tiền giữa ban ngày, sau đó lúc này một soái ca bỗng nhiên xuất hiện, giúp cô lấy ví tiền về.

    Mà người này chính là Bạch Khê Diệp.

    Dường như Bạch Khê Diệp vừa gặp đã yêu cô ngay lần đó.

    Tiểu Bát là một nhan khống, tìm người tướng mạo ít nhất sẽ không kém, mà Bạch Khê Diệp xem như là một soái ca, anh còn thích cô. Nam Tầm không thể không nghi ngờ Bạch Khê Diệp chính là boss lớn cô phải đợi.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhận Nấu Tiệc Tại Nhà Quận 9 Nhanh Chóng Chuyên Nghiệp
  • Nhận Nấu Tiệc Tại Nhà, Nấu Tiệc Giá Rẻ
  • Khóa Học Nấu Ăn Gia Đình Nào Đang Hot?
  • Thanh Bình Từng Nói Ngọc Lan Không Biết Nấu Ăn, Sau Ly Hôn Cô Thay Đổi Hẳn
  • Giá Cả Thị Trường Hôm Nay 8/3:food Nhận Nấu Ăn Cho Gia Đình
  • Đọc Truyện Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa Chương 42
  • Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Dịch Vụ Nấu Ăn Quận Tân Phú (Tphcm)
  • Nấu Tiệc Tại Nhà Quận Tân Phú Giá Rẻ An Toàn
  • Nhận Nấu Tiệc Đám Cưới Tại Nhà Quận Tân Phú
  • Nam Tầm cắm hoa cúc dại vào một lọ thủy tinh đẹp đẽ.

    Hoa cúc trắng tỏa hương thơm nhàn nhạt, Nam Tầm cảm thấy mùi hương dễ chịu liền đặt trên tủ đầu giường. Buổi tối ngửi mùi hoa, đúng lúc có thể mơ một giấc mộng đẹp.

    Quả nhiên đêm này Nam Tầm ngủ rất ngon.

    Ngày hôm sau tỉnh lại, Nam Tầm theo thường lệ đến quán rượu.

    Quán rượu cô ca hát ở trung tâm thành phố, cách chỗ cô thuê nhà có hơi xa, đi xe buýt mất hơn một giờ.

    Nói thật Nam Tầm cảm thấy công việc này thật không tệ, cô chỉ ngây ngốc một đoạn thời gian ở thế giới này, cũng không cần làm việc nhiều, tiền lương đủ dùng là được. Bây giờ cô hát bảy đến tám bài một ngày ở quán rượu này, hưởng ứng tốt có thể được hai ba trăm một ngày, đối với một người chỉ có bằng trung học, thật sự là không tệ.

    Hát liên tục mấy ngày, Nam Tầm còn hát ra cảm giác. Cô vốn có chút thiên phú ở phương diện âm nhạc, cộng thêm Bạch Mạt lại có giọng hát hay, cho nên ăn chén cơm này ăn đến rất vui vẻ.

    Tuy nhiên mấy ngày nay, quán rượu có một thiếu gia nhà giàu đến cổ vũ cho cô mỗi ngày. Thiếu gia nhà giàu này tên là Triệu Kỳ Lân, tên nghe thật uy vũ, chính là lớn lên có hơi… Ừm, một lời khó nói hết.

    Nghe nói ba của gã là ông chủ mỏ khoáng, coi như là một nhà giàu mới nổi.

    Nam Tầm lặp lại nhiều lần câu nói trước khi ngủ say của Tiểu Bát, phỏng đoán vị thiếu gia nhà giàu Triệu Kỳ Lân này có phải là mục tiêu boss lớn cần độ hóa của cô hay không, cho nên người ta chủ động tìm đến cửa.

    Nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng nhút nhát bụng phệ của Triệu Kỳ Lân, Nam Tầm lập tức loại bỏ suy nghĩ này. Tiểu Bát với cô đều là nhan khống, sao bộ dạng boss lớn được chọn lại tai to mặt lớn như vậy?

    Thiếu gia nhà giàu Triệu Kỳ Lân đàng hoàng vài ngày liền không nhịn được nữa, ngày này trực tiếp ngăn cản cô bày tỏ suy nghĩ muốn một đêm phong lưu với cô.

    Vẻ mặt Nam Tầm thoáng cái liền đen, chịu đựng lửa giận mà khéo léo tỏ ý từ chối.

    Triệu Kỳ Lân gạt bay ly rượu trên bàn, không ngừng nói từ ngữ tục tĩu: “Chẳng qua là một xx hát rong mà thôi. Ông đây để mắt đến cô là may mắn của cô, đừng mẹ nó không biết xấu hổ! Không phải là cô muốn tiền sao, đêm nay ông cho cô hai mươi vạn, mua một đêm của cô. Nếu như cô để cho ông x đến thoải mái, ông lại thêm hai mươi vạn…”

    Nam Tầm nghe đến tức giận, trực tiếp cầm chai rượu lên đập xuống ót gã.

    Một tiếng choang, cả quán rượu im lặng.

    Nam Tầm ngoáy ngoáy lỗ tai của mình, cười lạnh: “Rốt cuộc thế giới này lại yên tĩnh rồi.”

    Sau đó ông chủ quán rượu hòa nhã đưa Triệu Kỳ Lân này ra ngoài, sắc mặt rất đen nhìn về phía Nam Tầm.

    Cũng may Nam Tầm đi đâu cũng có nhân duyên không tệ. Những người khác trong quán rượu rối rít nói giúp cô, ông chủ mới không trực tiếp đuổi việc cô, chỉ trừ tiền lương một tháng.

    Nếu ông chủ không có đuổi Nam Tầm, Nam Tầm liền mặt dày tiếp tục ngây ngốc.

    Không bao lâu, Nam Tầm liền nghe nói vị phú nhị đại (*) Triệu Kỳ Lân này chết rồi, là xảy ra tai nạn giao thông mà chết.

    (*) Phú nhị đại: thế hệ giàu có thứ hai, con của các tài phiệt, tỷ phú (con ông cháu cha).

    Nghe nói cái chết của Triệu Kỳ Lân có hơi tà.

    Gã thật sự là tự chết, nhưng mà lúc xe đến, gã như bị thứ gì đẩy ngay ra ngoài. Vì sao nói là thứ gì, bởi vì ngay lúc đó không có ai bên cạnh gã, ngay cả camera giám sát chỗ đó cũng cho thấy như vậy. Gã cứ bất ngờ mà vọt ra ngoài, kết quả đụng vào một chiếc xe ô tô, chết ngay tại chỗ.

    Sau khi Nam Tầm nghe xong cũng không quá để ý, một ít lời đồn một truyền mười mười truyền trăm, cuối cùng liền truyền đến thay đổi hoàn toàn.

    Chắc hẳn chỉ là tai nạn giao thông thông thường, Nam Tầm nghĩ.

    Buổi tối quán rượu làm ăn không tệ, khách cũng khá nhiều, Nam Tầm hát thêm hai bài mới trở về.

    Khi Nam Tầm về nhà liền thấy một bàn thức ăn, đôi mắt không nhịn được sáng lên, nước miếng đều sắp chảy ra: “Mình nói Tĩnh Uyển, hôm nay là ngày vui gì, sao cậu trở nên hiền thục như vậy?”

    Giọng nói của Lâm Tĩnh Uyển truyền ra từ phòng bếp: “Hôm nay tâm trạng vui, cho nên mời cậu ăn bữa tiệc lớn.”

    Vừa lúc Nam Tầm đói không chịu nổi, vui tươi hớn hở mà đến phòng bếp cầm bát đũa. Chờ Lâm Tĩnh Uyển đặt một đĩa đồ ăn cuối cùng lên bàn, cô không thể chờ đợi mà gắp ngay một miếng thịt gà kho cho vào miệng: “Ưm! Tay nghề thật không tệ, sau này ai lấy được cậu thật là có phúc ba đời!”

    Lâm Tĩnh Uyên khinh thường nói: “Cậu cũng dễ bị mua chuộc quá rồi đấy, chỉ là một bàn đồ ăn mà thôi.”

    Nam Tầm cười ha ha nói: “Sau này mình muốn tìm một người đàn ông biết nấu ăn, một ngày ba bữa đều giao cho anh ấy.”

    Nam Tầm nói xong lời này, bỗng cảm thấy một cơn gió xẹt qua cổ, có hơi ngứa, cô không nhịn được mà rụt cổ lại.

    Cơm nước xong, Nam Tầm rất tự giác mà nhận việc rửa bát. Mặc dù cô ghét nhất rửa những thứ dầu mỡ như thế này, nhưng cô không thích ăn cơm không.

    “Mạt Mạt, mình nhớ hoa cúc cậu để đã lâu rồi, sao còn nở đẹp như vậy?” Lâm Tĩnh Uyển vào phòng Nam Tầm mượn cục sạc, liếc mắt thấy một lọ hoa cúc trắng nở vẫn nở rộ trên tủ đầu giường.

    Nam Tầm cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ: “Mình cũng không biết, có lẽ sức sống của hoa này tương đối ngoan cường (bền bỉ và kiên cường)?”

    Lâm Tĩnh Uyển nói: “Mạt Mạt này, mình thấy hoa này có hơi tà, hay là mình vứt nó đi?”

    “Vậy không được!” Nam Tầm ôm cả hoa cả lọ vào trong ngực: “Đây là hoa một đầu củ cải tặng mình. Mình đồng ý với nó phải chăm sóc tốt rồi, dù sao vẫn để ở trong phòng, cậu lại không thấy được.”

    Lâm Tĩnh Uyển lập tức trợn trắng mắt: “Nhìn dáng vẻ cậu che chở kia, không biết còn tưởng cậu ôm chính là sinh mạng của cậu đấy.”

    Một tiếng đinh.

    Điện thoại Nam Tầm bỗng vang lên một tiếng, màn hình sáng lên.

    Lâm Tĩnh Uyển nhìn nhìn, khóe mắt phát hiện một tin nhắn ngắn, sau đó thấy được nội dung bên trong.

    “Mạt Mạt! Cậu, cậu cậu cậu có bạn trai lại không nói cho mình biết, cậu được lắm! Cậu xem, bằng chứng ở chỗ này, soái ca Bạch Khê Diệp này hẹn cậu đi xem phim!” Lâm Tĩnh Uyển cầm điện thoại lên lắc qua lắc lại với cô, vẻ mặt “bắt gian tại giường”.

    Nam Tầm cướp lại điện thoại của mình, giải thích: “Không phải là lần trước tham gia họp lớp sao, mình không cẩn thận rơi xuống nước, là anh ấy đã cứu mình. Anh ấy là anh trai của bạn học trung học của mình, ngày đó cũng đi theo cậu ấy.”

    Lâm Tĩnh Uyển chậc chậc hai tiếng: “Bạn học Bạch Mạt, giải thích chính là che giấu. Không cần nói nữa, cậu đi hẹn hò đi, mình cũng sẽ không nói gì.”

    Nam Tầm quả thật muốn đồng ý cuộc hẹn, một là Bạch Khê Diệp này có ơn cứu mạng với cô, hai là, cô hơi nghi ngờ Bạch Khê Diệp này là boss lớn phản diện mình phải đợi.

    Tiểu Bát nói, boss lớn phản diện đã sớm thích cô, mà cô cũng có chút tin tức từ chỗ Bạch Khê Diệp, họp lớp lần trước cũng không phải là lần đầu tiên họ gặp mặt.

    Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, dính đến một chuyện rất cẩu huyết. Lúc Nam Tầm tản bộ bị một tên trộm trộm ví tiền giữa ban ngày, sau đó lúc này một soái ca bỗng nhiên xuất hiện, giúp cô lấy ví tiền về.

    Mà người này chính là Bạch Khê Diệp.

    Dường như Bạch Khê Diệp vừa gặp đã yêu cô ngay lần đó.

    Tiểu Bát là một nhan khống, tìm người tướng mạo ít nhất sẽ không kém, mà Bạch Khê Diệp xem như là một soái ca, anh còn thích cô. Nam Tầm không thể không nghi ngờ Bạch Khê Diệp chính là boss lớn cô phải đợi.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện: Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Nhận Nấu Tiệc Tại Nhà Quận 9 Nhanh Chóng Chuyên Nghiệp
  • Nhận Nấu Tiệc Tại Nhà, Nấu Tiệc Giá Rẻ
  • Khóa Học Nấu Ăn Gia Đình Nào Đang Hot?
  • Thanh Bình Từng Nói Ngọc Lan Không Biết Nấu Ăn, Sau Ly Hôn Cô Thay Đổi Hẳn
  • Truyện Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa Chương 42

    --- Bài mới hơn ---

  • Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Dịch Vụ Nấu Ăn Quận Tân Phú (Tphcm)
  • Nấu Tiệc Tại Nhà Quận Tân Phú Giá Rẻ An Toàn
  • Nhận Nấu Tiệc Đám Cưới Tại Nhà Quận Tân Phú
  • Dịch Vụ Nấu Tiệc Tại Nhà Tại Quận 9
  • Tác giả: Lỏa Bôn Man Đầu

    Chương 42: Sau này, tìm người đàn ông biết nấu ăn

    Nam Tầm cắm hoa cúc dại vào một lọ thủy tinh đẹp đẽ.

    Hoa cúc trắng tỏa hương thơm nhàn nhạt, Nam Tầm cảm thấy mùi hương dễ chịu liền đặt trên tủ đầu giường. Buổi tối ngửi mùi hoa, đúng lúc có thể mơ một giấc mộng đẹp.

    Quả nhiên đêm này Nam Tầm ngủ rất ngon.

    Ngày hôm sau tỉnh lại, Nam Tầm theo thường lệ đến quán rượu.

    Quán rượu cô ca hát ở trung tâm thành phố, cách chỗ cô thuê nhà có hơi xa, đi xe buýt mất hơn một giờ.

    Nói thật Nam Tầm cảm thấy công việc này thật không tệ, cô chỉ ngây ngốc một đoạn thời gian ở thế giới này, cũng không cần làm việc nhiều, tiền lương đủ dùng là được. Bây giờ cô hát bảy đến tám bài một ngày ở quán rượu này, hưởng ứng tốt có thể được hai ba trăm một ngày, đối với một người chỉ có bằng trung học, thật sự là không tệ.

    Hát liên tục mấy ngày, Nam Tầm còn hát ra cảm giác. Cô vốn có chút thiên phú ở phương diện âm nhạc, cộng thêm Bạch Mạt lại có giọng hát hay, cho nên ăn chén cơm này ăn đến rất vui vẻ.

    Tuy nhiên mấy ngày nay, quán rượu có một thiếu gia nhà giàu đến cổ vũ cho cô mỗi ngày. Thiếu gia nhà giàu này tên là Triệu Kỳ Lân, tên nghe thật uy vũ, chính là lớn lên có hơi… Ừm, một lời khó nói hết.

    Nghe nói ba của gã là ông chủ mỏ khoáng, coi như là một nhà giàu mới nổi.

    Nam Tầm lặp lại nhiều lần câu nói trước khi ngủ say của Tiểu Bát, phỏng đoán vị thiếu gia nhà giàu Triệu Kỳ Lân này có phải là mục tiêu boss lớn cần độ hóa của cô hay không, cho nên người ta chủ động tìm đến cửa.

    Nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng nhút nhát bụng phệ của Triệu Kỳ Lân, Nam Tầm lập tức loại bỏ suy nghĩ này. Tiểu Bát với cô đều là nhan khống, sao bộ dạng boss lớn được chọn lại tai to mặt lớn như vậy?

    Thiếu gia nhà giàu Triệu Kỳ Lân đàng hoàng vài ngày liền không nhịn được nữa, ngày này trực tiếp ngăn cản cô bày tỏ suy nghĩ muốn một đêm phong lưu với cô.

    Vẻ mặt Nam Tầm thoáng cái liền đen, chịu đựng lửa giận mà khéo léo tỏ ý từ chối.

    Triệu Kỳ Lân gạt bay ly rượu trên bàn, không ngừng nói từ ngữ tục tĩu: “Chẳng qua là một xx hát rong mà thôi. Ông đây để mắt đến cô là may mắn của cô, đừng mẹ nó không biết xấu hổ! Không phải là cô muốn tiền sao, đêm nay ông cho cô hai mươi vạn, mua một đêm của cô. Nếu như cô để cho ông x đến thoải mái, ông lại thêm hai mươi vạn…”

    Nam Tầm nghe đến tức giận, trực tiếp cầm chai rượu lên đập xuống ót gã.

    Một tiếng choang, cả quán rượu im lặng.

    Nam Tầm ngoáy ngoáy lỗ tai của mình, cười lạnh: “Rốt cuộc thế giới này lại yên tĩnh rồi.”

    Sau đó ông chủ quán rượu hòa nhã đưa Triệu Kỳ Lân này ra ngoài, sắc mặt rất đen nhìn về phía Nam Tầm.

    Cũng may Nam Tầm đi đâu cũng có nhân duyên không tệ. Những người khác trong quán rượu rối rít nói giúp cô, ông chủ mới không trực tiếp đuổi việc cô, chỉ trừ tiền lương một tháng.

    Nếu ông chủ không có đuổi Nam Tầm, Nam Tầm liền mặt dày tiếp tục ngây ngốc.

    Không bao lâu, Nam Tầm liền nghe nói vị phú nhị đại (*) Triệu Kỳ Lân này chết rồi, là xảy ra tai nạn giao thông mà chết.

    (*) Phú nhị đại: thế hệ giàu có thứ hai, con của các tài phiệt, tỷ phú (con ông cháu cha).

    Nghe nói cái chết của Triệu Kỳ Lân có hơi tà.

    Gã thật sự là tự chết, nhưng mà lúc xe đến, gã như bị thứ gì đẩy ngay ra ngoài. Vì sao nói là thứ gì, bởi vì ngay lúc đó không có ai bên cạnh gã, ngay cả camera giám sát chỗ đó cũng cho thấy như vậy. Gã cứ bất ngờ mà vọt ra ngoài, kết quả đụng vào một chiếc xe ô tô, chết ngay tại chỗ.

    Sau khi Nam Tầm nghe xong cũng không quá để ý, một ít lời đồn một truyền mười mười truyền trăm, cuối cùng liền truyền đến thay đổi hoàn toàn.

    Chắc hẳn chỉ là tai nạn giao thông thông thường, Nam Tầm nghĩ.

    Buổi tối quán rượu làm ăn không tệ, khách cũng khá nhiều, Nam Tầm hát thêm hai bài mới trở về.

    Khi Nam Tầm về nhà liền thấy một bàn thức ăn, đôi mắt không nhịn được sáng lên, nước miếng đều sắp chảy ra: “Mình nói Tĩnh Uyển, hôm nay là ngày vui gì, sao cậu trở nên hiền thục như vậy?”

    Giọng nói của Lâm Tĩnh Uyển truyền ra từ phòng bếp: “Hôm nay tâm trạng vui, cho nên mời cậu ăn bữa tiệc lớn.”

    Vừa lúc Nam Tầm đói không chịu nổi, vui tươi hớn hở mà đến phòng bếp cầm bát đũa. Chờ Lâm Tĩnh Uyển đặt một đĩa đồ ăn cuối cùng lên bàn, cô không thể chờ đợi mà gắp ngay một miếng thịt gà kho cho vào miệng: “Ưm! Tay nghề thật không tệ, sau này ai lấy được cậu thật là có phúc ba đời!”

    Lâm Tĩnh Uyên khinh thường nói: “Cậu cũng dễ bị mua chuộc quá rồi đấy, chỉ là một bàn đồ ăn mà thôi.”

    Nam Tầm cười ha ha nói: “Sau này mình muốn tìm một người đàn ông biết nấu ăn, một ngày ba bữa đều giao cho anh ấy.”

    Nam Tầm nói xong lời này, bỗng cảm thấy một cơn gió xẹt qua cổ, có hơi ngứa, cô không nhịn được mà rụt cổ lại.

    Cơm nước xong, Nam Tầm rất tự giác mà nhận việc rửa bát. Mặc dù cô ghét nhất rửa những thứ dầu mỡ như thế này, nhưng cô không thích ăn cơm không.

    “Mạt Mạt, mình nhớ hoa cúc cậu để đã lâu rồi, sao còn nở đẹp như vậy?” Lâm Tĩnh Uyển vào phòng Nam Tầm mượn cục sạc, liếc mắt thấy một lọ hoa cúc trắng nở vẫn nở rộ trên tủ đầu giường.

    Nam Tầm cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ: “Mình cũng không biết, có lẽ sức sống của hoa này tương đối ngoan cường (bền bỉ và kiên cường)?”

    Lâm Tĩnh Uyển nói: “Mạt Mạt này, mình thấy hoa này có hơi tà, hay là mình vứt nó đi?”

    “Vậy không được!” Nam Tầm ôm cả hoa cả lọ vào trong ngực: “Đây là hoa một đầu củ cải tặng mình. Mình đồng ý với nó phải chăm sóc tốt rồi, dù sao vẫn để ở trong phòng, cậu lại không thấy được.”

    Lâm Tĩnh Uyển lập tức trợn trắng mắt: “Nhìn dáng vẻ cậu che chở kia, không biết còn tưởng cậu ôm chính là sinh mạng của cậu đấy.”

    Một tiếng đinh.

    Điện thoại Nam Tầm bỗng vang lên một tiếng, màn hình sáng lên.

    Lâm Tĩnh Uyển nhìn nhìn, khóe mắt phát hiện một tin nhắn ngắn, sau đó thấy được nội dung bên trong.

    “Mạt Mạt! Cậu, cậu cậu cậu có bạn trai lại không nói cho mình biết, cậu được lắm! Cậu xem, bằng chứng ở chỗ này, soái ca Bạch Khê Diệp này hẹn cậu đi xem phim!” Lâm Tĩnh Uyển cầm điện thoại lên lắc qua lắc lại với cô, vẻ mặt “bắt gian tại giường”.

    Nam Tầm cướp lại điện thoại của mình, giải thích: “Không phải là lần trước tham gia họp lớp sao, mình không cẩn thận rơi xuống nước, là anh ấy đã cứu mình. Anh ấy là anh trai của bạn học trung học của mình, ngày đó cũng đi theo cậu ấy.”

    Lâm Tĩnh Uyển chậc chậc hai tiếng: “Bạn học Bạch Mạt, giải thích chính là che giấu. Không cần nói nữa, cậu đi hẹn hò đi, mình cũng sẽ không nói gì.”

    Nam Tầm quả thật muốn đồng ý cuộc hẹn, một là Bạch Khê Diệp này có ơn cứu mạng với cô, hai là, cô hơi nghi ngờ Bạch Khê Diệp này là boss lớn phản diện mình phải đợi.

    Tiểu Bát nói, boss lớn phản diện đã sớm thích cô, mà cô cũng có chút tin tức từ chỗ Bạch Khê Diệp, họp lớp lần trước cũng không phải là lần đầu tiên họ gặp mặt.

    Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, dính đến một chuyện rất cẩu huyết. Lúc Nam Tầm tản bộ bị một tên trộm trộm ví tiền giữa ban ngày, sau đó lúc này một soái ca bỗng nhiên xuất hiện, giúp cô lấy ví tiền về.

    Mà người này chính là Bạch Khê Diệp.

    Dường như Bạch Khê Diệp vừa gặp đã yêu cô ngay lần đó.

    Tiểu Bát là một nhan khống, tìm người tướng mạo ít nhất sẽ không kém, mà Bạch Khê Diệp xem như là một soái ca, anh còn thích cô. Nam Tầm không thể không nghi ngờ Bạch Khê Diệp chính là boss lớn cô phải đợi.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Truyện Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Truyện: Mau Xuyên Vai Ác Lại Hắc Hóa
  • Nhận Nấu Tiệc Tại Nhà Quận 9 Nhanh Chóng Chuyên Nghiệp
  • Nhận Nấu Tiệc Tại Nhà, Nấu Tiệc Giá Rẻ
  • Khóa Học Nấu Ăn Gia Đình Nào Đang Hot?
  • Các Thím Yêu Thích Bộ Truyện Tranh Nào Về Nấu Ăn Nhất Part 1

    --- Bài mới hơn ---

  • Combo 3 Cuốn : Ám Ảnh Ăn Sạch + Eat Clean Thực Đơn 14 Ngày Thanh Lọc Cơ Thể Và Giảm Cân + Về Nhà Ăn Cơm
  • Lưu Ánh Loan Là Ai Và Lưu Ánh Loan Có Album Nào Hay
  • 10 Bài Hát Tiếng Anh Trẻ Em Chủ Đề Thức Ăn
  • Danh Ngôn Về Nấu Ăn
  • Những Câu Nói, Triết Lý Hay Về Nghề Bếp Từ Các Đầu Bếp Nổi Tiếng
  • Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Em thích nhất bộ Vua bánh mì, đọc vừa hay vừa hài (cái kiểu hài tưng tửng như phim Châu Tinh Trì :rofl:).

    Cơ mà đọc mấy truyện nấu ăn kiểu này mà gặp lúc đang đói thì :dreaming:

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Mình thấy có mấy bộ hay về nấu ăn.

    – Vua bánh mì. Có điều về cuối ảo quá.

    – Vua sushi… Nhờ bộ này sau này đi dự tiệc buffet Nhật chém văng mạng về sushi!:gach:

    – Chuyện gì mà nói về một cậu bé nấu ăn Trung Quốc ấy. Nhắc đến rất nhiều món ăn ngon, mình nhớ tập mở đầu nó nấu món “Đậu hủ Tứ Xuyên”, sau này qua TQ, được ăn món này, phán một câu “Đậu hủ Tứ Xuyên mà thiếu cái cay chảy nước mắt của tiêu, ớt Tứ Xuyên thì còn gì nữa”. Con bé hướng dẫn người Tứ Xuyên suýt khóc, nó bảo làm cho du khách mà cay thế họ không thích, rằng thì là mà mình đúng là người hiểu được món ăn nổi danh của Tứ Xuyên, rằng có dịp nó sẽ nấu cho mình ăn đúng kiểu… Vấn đề là mình chưa bao giờ ăn món đó và bác cùng đoàn nguyên là cán bộ ngoại giao Sứ quán Việt Nam ở TQ bảo “mày mà ăn thì 3 ngày sau không biết vị món khác thế nào”.:gach:

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Mình cũng thích mấy bộ ở #1

    Ngoài ra còn bộ Đầu bếp siêu đẳng (Iron Wok Jan) cũng khá hay mỗi tội đc có 17 tập

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Yakitate Japan :d

    mình ko đoc hết truyện nhưng có đủ bộ anime

    còn có Đầu bếp hoàng cung nữa

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    giới thiệu cho các bác 1 bộ manga, chả nhớ tên. Nhân vật chính là 1 người đầu bếp độc thân, trẻ tuổi, lớn lên trong 1 cô nhi viện, có 1 phụ tá nam sống chung nhà. Phụ tá nam này lẽo đẽo theo anh chàng để học nghề thôi. Anh ta có 1 vết sẹo lớn ở cánh tay và đc băng lại 1 dải băng đen. Hình tượng nv này đc xây dựng giống như Black Jack vậy, nhưng là trong ngành ẩm thực thay vì y học như black jack.

    Nấu ăn cực ngon, chuyên nấu lang thang cho nhà hàng hay nấu riêng cho gia đình, với cát-sê ko hề rẻ chút nào, nhưng cũng có lúc anh ta nấu miễn phí tùy trường hợp 😀

    Edit: kiếm ra rồi, cho các bác luôn http://manga24h.com/1745/The-Chef-Dau-Bep-Tru-Danh.html

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Ko phải

    Bộ kia nét vẽ như trẻ con

    Đọc thì hài thôi chứ nấu ăn thì như con kẹc :shame:

    Toàn mấy món bựa bựa kiểu thịt xông khói cuốn thanh sô cô la

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    Mr.Ajikko có mấy cái cách nấu khá hay, còn mấy bộ shounen khác đọc toàn thấy biểu diễn kỹ thuật cá nhân, đéo thực tế mấy.

    Thích cái gì áp dụng được thì nên đọc bộ Cooking papa.

    Gần đây có cái manga ecchi Shokugeki no Soma về nấu ăn, gái gú ngon lành cành đào :sexy:, kỹ thuật với các món thì ảo tung chảo, nếu làm thực ngoài đời thì ăn chắc tào tháo đuổi 100%. :rofl:

    Re: Các thím yêu thích bộ truyện tranh nào về nấu ăn nhất

    vua đầu bếp gì mà có thằng bạn đầu quả kiwi đeo kính râm nó dịch là sinh tố, con bạn tàu nhà bán hàng ăn tên mimi :sweat:

    Sent from my iPhone 5s using vozForums

    --- Bài cũ hơn ---

  • 8 Cách Đặt Tên Quán Ăn Độc Đáo, Nghe Là Muốn Đến!
  • Top 5 Tựa Manga Ẩm Thực Cho Người Yêu Nấu Nướng
  • Thơ Về Nghề Đầu Bếp
  • 3 Bộ Anime “thần Sầu” Về Ẩm Thực Mà Các Tín Đồ Ăn Uống Không Nên Bỏ Lỡ
  • Nhị Thứ Nguyên Chân Lý Chi Môn Chương 434: Như Vẽ Nấu Ăn
  • Ăn Xuyên Đêm Cùng Top 8 Món Ngon Sài Gòn Về Đêm Giá Rẻ

    --- Bài mới hơn ---

  • Ăn Bánh Mì Với Gì Thì Ngon?
  • Những Món Canh Bổ Máu, Tăng Cường Sức Đề Kháng Cho Cơ Thể Mỗi Ngày
  • Những Món Canh Bổ Máu, Ngừa Cảm Cúm Cho Mẹ Bầu Và Trẻ Nhỏ
  • 7 Món Canh Cực Bổ Máu Và Tăng Sức Đề Kháng, Nhất Định Phải Ăn Mỗi Ngày…
  • Những Canh Giúp Bổ Máu, Vừa Ngon Vừa Lành, Ai Mới Mổ, Suy Nhược, Thiếu Máu Nên Ăn Nhiều
  • Bánh canh là món ngon Sài Gòn về đêm không còn xa lạ gì với người Sài Gòn. Bánh canh tì có khá nhiều sự lựa chọn như: bánh canh cua, bánh canh cá lóc, bánh canh mực, bánh canh giò heo, bánh canh hẹ, bánh canh đỏ,… Bánh canh có hai loại là bánh từ bọt loc và bánh từ bột mỳ. Thường bánh bột mỳ sẽ được ưa chuộng hơn với độ mịn thơm đặc trưng và ít dai hơn bột lọc.

    Bánh canh thường được bán tại những quán ven đường, không bảng hiệu lớn nhưng vẫn chiếm được sự yêu thích của người Sài Gòn. Có nhiều hàng đã có thâm niên hàng chục năm trong nghề, mang tính gia truyền từ đời cha sang đời con. Đêm đói bụng mà được thưởng thức một tô bánh canh thơm phức nóng hổi thì còn gì tuyệt hơn.

    Nói đến các món ngon Sài Gòn về đêm thì bánh tráng nướng là cái tên được nhiều bạn trẻ yêu thích. Có khá nhiều loại bánh tráng nướng để bạn lựa chọn như bánh tráng kẹp, bánh tráng nướng Đà Lạt, bánh cuộn… Tùy theo sở thích của mỗi người mà sẽ lựa chọn cho bản thân món ngon phù hợp. Thường các loại bánh tráng nướng bán tại vỉa hè trên bếp than hồng. Bánh tráng nướng thì đa dạng với nhiều loại nhân cho bạn lựa chọn như nhân pate, thịt, xúc xích trứng,…

    Điều thu hút mọi người ở món bánh nướng là bởi giá cả phải chăng và có nhiều nhân để lựa chọn. Với tầm 20.000 đồng trở xuống là bạn có thể thưởng thức ngay 1 chiếc bánh tráng nướng rồi đấy. Và quan trọng là không cần chờ quá lâu để bạn thưởng thức món ngon này.

    Ngoài ăn hủ tiếu nước thì bạn có thể ăn hủ tiếu khô, sẽ đi kèm với một chén nước dùng cho bạn. Đây là món ngon Sài Gòn về đêm nổi tiếng gần xa. Điều được nhiều yêu thích món này hơn nữa là có rất nhiều quán bán đến khuya, lúc bạn không biết ăn gì thì mòn này là lựa chọn số 1.

    Trứng vịt lộn hay hột vịt lộn là món ăn được chế biến từ quả trứng vịt khi phôi đã phát triển thành hình. Trứng vịt lộn là một trong những món ăn nhẹ bình dân ở Việt Nam… và được coi là món ăn bổ dưỡng. Trứng được bán rong, hoặc tại các góc phố, các hàng ăn nhỏ. Trứng vịt lộn tại Việt Nam thường từ 9 đến 11 ngày tuổi và luôn có rau răm đi kèm. Giá cũng khá bình dân chỉ từ 8.000 đồng – 10.000 đồng trứng. Món ngon Sài Gòn về đêm này còn rất được dân nhậu yêu thích bởi vừa bổ lại nhanh chóng.

    Bánh mì thịt hay bánh mì kẹp thịt, bánh mì kẹp kiểu Việt Nam hoặc bánh mì Sài Gòn là một loại bánh mì, ổ làm bằng bột mì thông thường và là loại thức ăn đường phố phổ biến ở Miền Nam Việt Nam, sau này lan tỏa ra Miền Trung và Miền Bắc. Loại bánh mì này xuất phát từ bánh mì baguette do người Pháp đem vào Việt Nam.

    Nói đến bánh mì thì phải kể đến bánh mỳ thịt nướng. Đây là sự kết hợp tinh tế của người Việt tạo ra một nét ẩm thực vừa tiện lợi lại ngon miệng. Dù sao này có khá nhiều thức ăn nhanh du nhập vào Việt Nam thì đây cũng là món ăn không món nào đánh bại được. Món ngon Sài Gòn về đêm được bán trên các xe lưu động hoặc cửa hàng bánh. Nhân khá đa dạng để bạn lựa chọn như bánh mỳ thịt nướng, bánh mỳ xíu mại, bánh mì ốp la, bánh mỳ chả cá,…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Top 10 Quán Ăn Đêm Sài Gòn Đông Khách Tới Sáng Siêu Ngon
  • Món Ăn Giải Rượu Bia Trên Khắp Thế Giới
  • Ăn Gì Để Giải Rượu Bia: Những Món Ăn Giúp “đánh Bay” Cơn Say Xỉn
  • Tự Làm Yaourt Bổ Dưỡng Tại Nhà
  • 10 Cách Làm Sữa Chua (Yaourt) Tuyệt Ngon Tại Nhà
  • Cháo Củ Dền Có Tốt Không, Có Nên Cho Trẻ Ăn Cháo Củ Dền Thường Xuyên Không?

    --- Bài mới hơn ---

  • Cách Vắt Sữa Để Dành Cho Con
  • Nấu Đồ Ăn Dặm Dinh Dưỡng Cho Bé Bằng Thịt, Bạn Đã Biết Chưa?
  • Khi Nào Cho Bé Ăn Dặm Với Cà Chua
  • Nấu Đồ Ăn Dặm Cho Con Yêu Chuẩn Nhất Mẹ Cần Biết
  • Nước Dashi Là Gì? Cách Nấu Nước Dashi Cho Trẻ Ăn Dặm
  • Củ dền vốn đã được mệnh danh là loại thực phẩm rất nhiều chất dinh dưỡng, vậy nếu sử dụng củ dền để nấu cháo có tốt không và có nên cho trẻ ăn cháo củ dền thường xuyên hay không? Bài viết này sẽ giải đáp cụ thể từng vấn đề một

    Cháo củ dền có tốt không?

    Cháo củ dền có tốt hay không cần tìm đến lời giải mã của các chuyên gia

    Củ dền là loại củ chứa hàm lượng vitamin rất cao, đặc biệt là những loại vitamin A, vitamin B1, B2, Bc và vitamin C. Không những thế củ dền còn là một nguồn cung cấp các chất như chất xơ, canxi, magie, kali, phốt pho, sắt, natri, choline, acid folic, iốt, mangan và rất nhiều các chất khác. Tất những những chất này đều rất cần cho sự phát triển của trẻ, do đó có thể nói sử dụng củ dền để nấu cháo cho trẻ cũng sẽ đem lại rất nhiều lợi ích như:

    • Cháo củ dền có màu sắc đẹp mắt, nên sẽ hấp dẫn, kích thích trẻ muốn ăn
    • Việc cho trẻ sử dụng cháo củ dền sẽ giúp tăng miễn dịch cho hệ hô hấp, hệ tiêu hóa và da. Cụ thể đó là hỗ trợ phòng ngừa bệnh tật, giúp cho trẻ không bị thiếu máu, xơ vữa động mạch, loét dạ dày, hay táo bón…
    • Cháo củ dền còn giúp tăng cường sức đề kháng cho cơ thể trẻ.
    • Cháo củ dền còn chứa chất tiền vitamin A rất có ích cho mắt trẻ. Ngoài ra cháo củ dền còn là loại thực phẩm giúp trẻ tăng cân, giúp xương chắc khỏe hơn.

    Có nên cho trẻ ăn cháo củ dền thường xuyên không?

    Tuy rằng cháo củ dền rất tốt, nhưng các bác sĩ chuyên gia dinh dưỡng khuyên rằng: chỉ sử dụng củ dền hay dùng củ dền nấu cháo cho trẻ từ 3 tuổi trở lên. Và không nên sử dụng thường xuyên, mỗi tuần nên cho trẻ ăn từ 1- 3 bữa cháo củ dền/ tuần là đủ. Và mỗi lần không được ăn quá 50g củ dền.

    Không nên cho trẻ ăn cháo củ dền thường xuyên là lời khuyên của các chuyên gia dinh dưỡng

    Nguyên nhân bởi vì đối với trẻ dưới 3 tuổi, đặc biệt là trẻ sơ sinh hệ tiêu hóa của trẻ còn non yếu, chưa hoàn thiện dẫn đến việc không thể hấp th hết được các dưỡng chất từ loại củ giàu dinh dưỡng này. Khiến cho trẻ rất dễ bị nôn trớ, đau bụng…

    Không chỉ có vậy, hàm lượng natri trong loại cháo củ dền cũng rất cao. Khi vào cơ thể trẻ hàm lượng này sẽ chuyển hóa thành nitrit ngăn cản việc vận chuyển oxy do đó nếu cho trẻ ăn thường xuyên sẽ khiến trẻ bị ngạt thở, chân tay tím tái, nặng có thể dẫn đến tử vong. Hơn nữa việc cho trẻ ăn cháo củ dền thường xuyên đồng nghĩa với việc bạn cho trẻ dung nạp quá nhiều chất tiền vitamin A, khi cơ thể trẻ không kịp chuyển hóa chúng thì những chất này sẻ ứ lại dưới da gay hiện tượng vàng da ở trẻ, thậm chí sự dư thừa chất tiền vitamin A còn làm rối loạn sự chuyển hóa khiến trẻ dễ bị suy dinh dưỡng.

    Như vậy, qua những chia sẻ trong bài ” viết cháo củ dền có tốt không, có nên cho trẻ ăn cháo củ dền thường xuyên không?” Hy vọng các mẹ sẽ có thêm kiến thức bổ ích trong vấn đề chăm sóc con mỗi ngày.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cách Nấu Cháo Cá Ngừ Củ Dền Khoai Môn Giàu Dinh Dưỡng Cho Bé Ăn Dặm
  • Cách Nấu Cháo Thịt Bò Củ Dền Cho Bé Ăn Dặm Tốt Nhất
  • Cách Nấu Cháo Tôm Củ Dền Cho Bé Chỉ Trong 30 Phút
  • Cách Nấu Cháo Cá Hồi Củ Dền Cực Giàu Vitamin Cho Bé Ăn Dặm
  • Bộ Đồ Chơi Nhà Bếp Đầy Đủ Dụng Cụ Nấu Ăn Cho Bé
  • Những Truyện Tranh Đề Tài Nấu Ăn Gây Sốt

    --- Bài mới hơn ---

  • 10 Idioms Về Đồ Ăn/ 10 Idioms About Food
  • 81 Examples Of Food Idioms Explained
  • Culinary Linguistics: 17 Idioms About Cooking
  • 45 Idioms In English You Must Know For Toefl And Ielts
  • Giáo Án Nghề Nấu Ăn 11
  • Những truyện tranh đề tài nấu ăn

    1. Hell’s Kitchen – Truyện tranh về cuộc chiến ẩm thực với… quỷ

    Không thể phủ nhận sức hấp dẫn của bộ truyện tranh này. Hell’s Kitchen của tác giả Amashi Gumi và Nishimura Mitsuru kể về những màn thi thố nấu ăn, trình diễn “ma thuật” và tranh đấu quyền lực của các đầu bếp nổi tiếng đến từ Nhật Bản. Trong đó có một ứng cử viên rất đặc biệt, có triển vọng trở thành vua đầu bếp. Đó là kẻ đã bị quỷ sứ ép buộc theo học nghề từ địa ngục.

    Với phong cách riêng biệt, kết hợp độc đáo giữa yếu tố siêu nhiên và hành động, và các món ăn trong truyện đều được vẽ chi tiết, đủ kích thích thị giác của bạn đọc cuốn truyện tranh này chắc chắn sẽ khiến bạn say mê ngay từ tập đầu tiên.

    2. Vua bếp Soma – Truyện tranh nấu ăn được các nhà phê bình đánh giá cao nhất năm 2013

    Đúng như cái tên của nó, Vua bếp Soma xoay quanh nhân vật chính là Yukihira Soma và tham vọng trở thành đệ nhất ẩm thực của cậu. Với nét vẽ rõ ràng, những món ăn được miêu tả tỉ mỉ, hấp dẫn và thực tế cùng với những phân cảnh ecchi “nóng bỏng” đã làm nên cơn sốt trên các diễn đàn. Chắc chắn bạn cũng sẽ dễ dàng bị bộ truyện này thu hút.

    3. Addicted to Curry – Món cà ri hấp dẫn

    Được sáng tác bởi Kazuki Funatsu, xuất bản trên cuốn tạp chí Young Jump của Shueisha từ năm 2001. Ngay từ khi mới ra đời, đây đã là bộ manga thu hút vô số sự chú ý của độc giả cũng như các nhà phê bình.Truyện kể về một anh chàng đầu bếp thiên tài nhưng mang trong mình chút máu “dê xồm”. Anh mang trong mình tình yêu sâu sắc cũng như kỹ năng nấu ăn tuyệt đỉnh, đặc biệt là món cari. Truyện là sự kết hợp giữa niềm đam mê ẩm thực và những tình huống hài hước khiến người đọc không thể rời mắt.

    4. Toriko – Thợ săn thực phẩm

    Đây là bộ manga hiện đứng thứ 4 về mức độ yêu thích của độc giả Weekly Shounen Jump, một trong những tạp chí Manga lâu đời nhất Nhật Bản, với lượng độc giả lên đến 2.8 triệu người. Truyện tranh Toriko kể vể một thợ săn chuyên nghiệp thường xuyên cung cấp các loại thực phẩm quý giá cho nhà hàng và những người giàu có, một anh chàng có đầy sức mạnh để săn bắt các loài động vật hung dữ.

    Cùng với người bạn thân là đầu bếp trẻ tuổi Komatsu, hai người sẽ cùng nhau sát cánh trong những hành trình nguy hiểm để tìm ra những nguyên liệu tối thượng cho bữa ăn để đời của họ như: Quả cầu vồng bị canh giữ bởi đàn khỉ dữ tợn hay thịt kim cương nằm sâu trong người quái vật, voi ma mút khổng lồ… Chà, nghe đã thấy hấp dẫn rồi phải không?

    5. Mister Ajikko – Siêu đầu bếp tí hon

    Cậu bé Yooichi mồ côi cha từ nhỏ và được thừa hưởng một cuốn sổ ghi chép bí quyết để tạo ra những món ăn ngon. Mong muốn được nối nghiệp cha mình, Yooichi mở một quán ăn bình dân nhỏ, tham gia vào những cuộc thách đấu tài nấu nướng với những đầu bếp trứ danh khác đồng thời cũng dùng tài năng và sự cố gắng của mình để giúp đỡ mọi người.

    Bên cạnh đó, trong 19 tập truyện, tác giả Terasawa Daisuke còn lồng vào những bài học ý nghĩa đáng yêu và cực kì dễ hiểu. Với nét vẽ dễ thương, trong sáng, đây sẽ là cuốn sách sẽ đem lại cho bạn những bài học nấu ăn cực kì thú vị đấy.

    6. Cooking master boy – Tiểu đầu bếp cung đình

    Là một Manga Nhật Bản, nhưng tác giả Ogawa Etsushi lại lấy bối cảnh xã hội Trung Quốc thời cuối đời nhà Thanh làm chủ đạo. Nhân vật chính của chúng ta là cậu bé đầu bếp thiên tài Tiểu Ngang Tinh, hay còn gọi là A Ngang, một cậu bé 13 tuổi có quyết tâm sáng tạo và tìm tòi những bí quyết độc đáo nhất để tạo ra những món ăn ngon, phục vụ thực khách.

    Trên bước đường phiêu lưu học hỏi của mình, A Ngang đã gặp nhiều đối thủ, và nhiều trong số đó sau này đã trở thành bạn của A Ngang, đồng hành cùng A Ngang trong cuộc chiến chống giới ẩm thực đen, một tổ chức lợi dụng các món ăn để thôn tính mọi người.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Top 10 Ứng Dụng Dạy Nấu Ăn Miễn Phí Hay Nhất Trên Iphone
  • Các Ứng Dụng Nấu Ăn Và Công Thức Nấu Ăn Tốt Nhất Cho Điện Thoại Di Động Của Bạn
  • Nét Duyên Thầm Của Ẩm Thực Việt Qua Kho Tàng Ca Dao, Tục Ngữ
  • Những Câu Nói, Triết Lý Hay Về Nghề Bếp Từ Các Đầu Bếp Nổi Tiếng
  • Danh Ngôn Về Nấu Ăn
  • Truyện: Rong Biển Bị Mèo Ăn

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Rong Biển Bị Mèo Ăn Chương 36
  • Một Số Lưu Ý Khi Ăn Rong Biển Ăn Liền Bạn Nên Biết
  • Ăn Mực Có Bị Sẹo Lồi Không?
  • 【2/2021】Ăn Hải Sản Có Bị Sẹo Lồi Không
  • Bị Bỏng Nên Ăn Gì? Kiêng Ăn Gì? Để Nhanh Liền Sẹo Và Không Sẹo Xấu?
  • CHƯƠNG 49

    Đứng trên bậc cầu thang cũ kĩ, Thần Ca nhìn câu đối dán hai bên cửa đã phai màu từ lâu, cố lấy dũng khí, gõ cửa.

    “Ai vậy?” Bên trong truyền đến giọng một người phụ nữ.

    Thần Ca đáp, “Mẹ, là con, Thần Ca.”

    Cửa mở, mẹ nheo mắt nhìn Thần Ca hồi lâu, sau đó mới nghi hoặc tránh ra, nói, “Đúng là Thần Ca rồi, sao con về vậy?”

    Thần Ca đặt túi hoa quả mua ở dưới lầu xuống, nói, “Tật lão thị của mẹ ngày càng nặng rồi.”

    Mẹ Thần không buồn để tâm nói, “Không sao, năm nay đơn vị có xem qua rồi, không vấn đề gì, bác sĩ cho mẹ một ít thuốc, nói uống vào là ổn.”

    “Vậy thuốc đâu?” Thần Ca hỏi.

    Mẹ Thần ấp a ấp úng, “Ừm…Uống rồi, mới uống hết, còn chưa kịp mua đợt mới.”

    Thần Ca thở dài, nhịn không được khuyên nhủ, “Mẹ, đừng để ý vài đồng lẻ ấy, sức khoẻ là quan trọng nhất.”

    “Ai nha, mẹ biết mà.” Mẹ Thần vui vẻ đáp, “Mẹ đây không phải là để dành tiền cho con lấy vợ sao, con đã lớn đến từng này rồi, mẹ lại chẳng có gì cho con, nhưng không thể để mai sau con không lấy về được một cô vợ đúng không?”

    Thần Ca còn muốn khuyên, mẹ lại nói, “Đương nhiên Thần Ca nhà ta nhất định là không lo không lấy được vợ rồi, nhưng không thể để vợ con chịu khổ với con có phải không? Yên tâm, mẹ đều đã có tính toán trong lòng.”

    “Nhưng không thể lơi là bệnh tật được.” Thần Ca đi vào phòng khách, phòng khách vẫn y như trong kí ức của cậu, không lớn không nhỏ, dù đã có chút cũ kĩ nhưng vẫn sạch sẽ như trước, chỉ là mấy năm nay tật lão thị của bà ngày càng nghiêm trọng, không dọn sạch được bụi bặm trong góc trần.

    Thần Ca không định nói thẳng cho mẹ mình biết tin mình bị bệnh, chuyện này quá tàn nhẫn. Cậu ngồi trên sofa, thanh giọng hỏi, “Mẹ, ba con đâu rồi?”

    “Ông ấy à.” Khuôn mặt mẹ Thần Ca thoáng vẻ bất đắc dĩ, “Chắc lại ngồi trong quán trà nào rồi, mẹ giữ gần hết tiền, trong ví ổng nào có mấy đồng, ổng liền đứng bên cạnh coi người khác chơi bài, thật đúng là…Bao năm như vậy vẫn không thay đổi được cái tật này.”

    Thần Ca trầm tư một lát, hỏi, “Mẹ, đến bây giờ mẹ vẫn sống cùng ba, có phải là vì con không?”

    Mẹ Thần ngẩn ra, “Đang yên đang lành hỏi cái này làm chi?”

    “Mẹ, con thấy…Ba con sẽ chẳng bỏ được bài bạc đâu, cho nên, ý con là…Mẹ không cần băn khoăn con, nếu không chịu nổi ba nữa thì ly hôn đi, chuyện này đã lôi thôi kéo dài bao lâu rồi.” Thần Ca khó khăn nói.

    Mẹ Thần nghe xong, trong lòng như hạ được một tảng đá lớn, “Xem ra Thần Ca đã thực sự hiểu chuyện rồi…Con yên tâm, mẹ và ba con vẫn sống cùng nhau không phải vì con, con xem con lớn vậy rồi, mẹ cũng đã già, ba con dù có không tốt, nhưng làm vợ làm vợ chồng đã nhiều năm như vậy, không phải vẫn là người bầu bạn của nhau sao? Mẹ không cầu gì khác, chỉ mong sau này con kết hôn, sinh cho mẹ một thằng cu béo mập, phi, là vợ con sinh cho mẹ một thằng cu béo mập, vài năm nữa mẹ nghỉ hưu rồi, có thể trông con cho con.”

    Thần Ca không nói thêm được gì, chợt nhớ đến mục đích quan trọng nhất của lần về nhà này, cậu rút sổ tiết kiệm trong túi ra, đưa cho mẹ Thần, nói, “Mẹ, đây là số tiền con tích cóp được mấy năm nay, tuy không nhiều lắm, nhưng vẫn có khoảng mười vạn, mẹ cầm đi.”

    “Mẹ không cần, tiền của con đưa mẹ làm gì? Tự con cầm rồi tiêu đi.” Mẹ Thần nói.

    Thần Ca cười khổ, tuỳ tiện bịa một lý do, “Dạo này con đang bận chuyển nhà, sợ làm mất sổ tiết kiệm, con để tạm ở chỗ mẹ, có mẹ cầm hộ thì con mới yên tâm được, mẹ cũng đừng tiết kiệm quá, con giai mẹ có tiền mà, muốn mua gì thì mua, đừng quá khắt khe với chính mình.”

    Mẹ Thần cười đến cong cong đôi mắt, “Có con giai là tốt vậy đấy, có chuyện gì cũng nhớ đến mẹ, ai nha sắp trưa rồi phải không? Muốn ăn gì? Để mẹ nấu cho, bao lâu con không được thưởng thức tay nghề của mẹ rồi nhỉ?”

    “Mẹ đừng vội, lát con phải đi rồi.” Thần Ca đứng dậy, cậu sợ nếu còn ở thêm một lúc nữa mình sẽ nhịn không được mà kể hết cho mẹ.

    “Đi nhanh vậy sao?” Mẹ Thần có chút luyến tiếc, “Vậy lần sau bao giờ con về?”

    Thần Ca đến giày cũng chưa đi xong đã vội vàng mở cửa, “Vài ngày nữa ạ, mấy ngày nay con không bận, về chơi với mẹ.”

    “Ài, về thì nhớ gọi điện báo cho mẹ trước, để mẹ nấu cho con ăn.” Mẹ Thần cười nói, hiển nhiên vì được gặp con trai đã lâu không về mà vui vẻ cao hứng.

    “Dạ.” Thần Ca không dám quay đầu lại, chật vật rời khỏi tầm mắt mẹ, sau khi bước xuống mấy bậc cầu thang, nghe được tiếng đóng cửa, trái tim căng chặt của cậu mới chậm rãi nơi lỏng, cậu ngồi phịch xuống cầu thang.

    “Cộc cộc…”

    Một đôi giày da màu đen từ đằng sau bước xuống, Thần Ca tưởng là dân sống ở tầng trên, mãi đến khi gáy cậu bị thứ gì lành lạnh kề lên, cậu quay đầu lại, khoé mặt vô tình nhìn thấy khẩu súng màu đen loé qua.

    Mí mắt cậu run rẩy vài cái, tròng mắt hoạt động, nhìn thấy hai gã mặc tây trang đen đeo kính râm đứng sau mình, đối phương mỉm cười, “Xin hỏi cậu có phải là Thần tiên sinh không?”

    Thần Ca không biết mình làm gì mà chọc đến mấy người này, tuy nhiên khẩn trương căng thẳng một lúc, cậu liền bình thường trở lại, dù sao sớm muộn gì cậu chẳng chết, khẩn trương cũng vô dụng, đáp, “Vâng.”

    Đối phương khá vừa lòng với sự trấn tĩnh của Thần Ca, “Cậu yên tâm, chúng tôi không có ác ý với cậu, chẳng qua là có người tìm cậu, mời cậu theo chúng tôi một chuyến.”

    Thần Ca đứng lên, chần chừ nửa ngày, vốn cậu đang định nói đừng tổn thương mẹ cậu đang ở trên lầu, lại sợ ngộ nhỡ đối phương không biết cậu vừa ra khỏi nhà mẹ, nói ra không phải là tự chui đầu vào rọ sao, trầm ngâm một lúc, cậu nói, “Được, tôi đi cùng các anh.”

    Đi ra khỏi toà nhà, bên cạnh cửa có một chiếc xe đen đã dừng sẵn, một người khác mở cửa xe, Thần Ca lẳng lặng nắm chặt tay, cúi người chuẩn bị ngồi vào.

    “Thần Thần.”

    Chất giọng khàn khàn quen thuộc lại có chút xa lạ như tiếng sấm nổ uỳnh bên tai Thần Ca, cậu không tin nổi ngẩng đầu, liền nhìn thấy Ôn Uyển Nhu phía bên kia, đang dùng ánh mắt cổ quái nhìn chằm chằm cậu.

    “Các người…” Thần Ca xoay mạnh người, tầm mắt Ôn Uyển Nhu chợt lạnh lùng, bảo tiêu đã theo Ôn Uyển Nhu một thời gian dài, tất nhiên biết giờ hẳn là nên làm gì, tung quyền đấm thẳng vào bụng Thần Ca, thuận thế đẩy một cái, Thần Ca lập tức ôm bụng nằm xuống ghế.

    Trong mắt Ôn Uyển Nhu thoáng hiện lên vẻ đau lòng, nhưng ngay sau đó đã bị lạnh băng thay thế, hắn nhẹ nhàng gảy lọn tóc loà xoà trên trán Thần Ca, nhìn khuôn mặt khiến hắn không thể quên kia, móng tay khẽ xoẹt qua mí mắt cậu.

    ….Không muốn nhìn thấy ánh mắt oán hận của em.

    ….Có lẽ là không thể rồi.

    Móc nó xuống?

    Nghe có vẻ không tồi.

    Ngón tay chậm rãi dùng sức, Thần Ca khó chịu quay đầu, làm cho cái tay kia vồ hụt, Ôn Uyển Nhu nhìn lòng bàn tay của mình, không nói gì.

    Người kia hiển nhiên rất chuyên nghiệp, tuy lúc bị đánh rất đau, nhưng để một lúc đã ổn, Thần Ca ôm bụng ngồi tại chỗ, cảnh giác nhìn hai người đàn ông đằng trước, cọ cọ Ôn Uyển Nhu, cầm tay hắn, nhỏ giọng hỏi, “Anh không sao chứ?”

    Cậu nghĩ những người này đang bắt cóc cậu và Ôn Uyển Nhu, vừa rồi cậu có ý định chế ngự người đàn ông đằng sau, để cho Ôn Uyển Nhu có cơ hội chạy trốn.

    Ôn Uyển Nhu giật mình, không trả lời.

    Thần Ca không dám nơi lỏng, gắt gao nhìn chằm chằm hai người kia, không dám hỏi Ôn Uyển Nhu những người kia rốt cuộc là ai, cậu sợ mình sẽ vì một câu này mà bị giết người diệt khẩu, chỉ có thể nắm chặt tay Ôn Uyển Nhu, an ủi hắn.

    Lông mi Ôn Uyển Nhu khẽ run, hắn cũng nắm chặt lấy tay cậu.

    Hắn bỗng thấy hận cậu.

    Hận Thần Ca.

    Vì sao sau khi để hắn có được tất cả lại lấy đi hết của hắn, hắn đã chịu đủ những ngày những đêm ngắm nhìn ảnh chụp của đối phương lại chẳng thể tiếp cận, điều hắn không thể chịu được nhất chính là, sau này phải rời khỏi Thần Ca.

    Anh yêu em đến vậy.

    Trái tim này, bất kể em có muốn hay không, anh vẫn phải đưa cho em.

    Xe đã trải qua cải tạo đặc biệt, cửa kính thuỷ tinh không nhìn thấy bên ngoài, không biết bao lâu sau, xe bắt đầu xóc nảy, Thần Ca đoán có lẽ xe đang chạy ở tốc độ cao, hoặc là đi trên đường ngoại thành.

    Xóc nảy một thời gian dài, đầu Thần Ca lại đau, trong xe bị bịt kín mọi góc, cộng với đong đưa cường độ mạnh khiến cậu buồn nôn, cậu không biết là do mình say xe hay khối u trong não đang đè lên dây thần kinh nữa.

    Kí ức cuối cùng của cậu chính là cậu tựa vào người Ôn Uyển Nhu, tầm mắt dần trở nên mơ hồ, không nhìn được vẻ mặt của hắn.

    Xe ngừng lại.

    Bảo tiêu ngồi trước quay đầu hỏi, “Ngài có ổn không?”

    Ôn Uyển Nhu không để tâm, hỏi, “Bác sĩ đâu?”

    Một bác sĩ mặc áo blouse xách hòm thuốc từ xe khác vội vàng chạy tới, “Ở đây ở đây, cậu ấy đang ngủ sao?”

    Ôn Uyển Nhu cúi đầu, dịu dàng vuốt ve sườn mặt Thần Ca, “Ừ…Thuốc mê anh kê rất hiệu quả.”

    “Vậy là tốt rồi.” Bác sĩ thở phào, cẩn thận quan sát sắc mặt Thần Ca, hắn nâng một cánh tay Thần Ca lên, bôi bông tẩm cồn y tế xoa xoa, sau đó cầm ống tiêm có chất lỏng màu xanh lam chậm rãi tiến đến gần da Thần Ca…

    “Đợi đã.” Ôn Uyển Nhu thình lình mở miệng.

    Kim tiêm trong tay bác sĩ suýt nữa đâm vào chính ngón tay mình, hắn hoảng hồn nhìn Ôn Uyển Nhu.

    Ôn Uyển Nhu hỏi, “Anh chắc chắn thuốc này chỉ khiến cậu ấy không thể đi lại?”

    Bác sĩ vội vàng đáp, “Ngài yên tâm, đây là thuốc gây lỏng cơ thịt, không có tác dụng phụ.”

    Ôn Uyển Nhu cầm tay Thần Ca, si mê ôm chặt cơ thể này, đầu lưỡi chậm rãi liếm mút ngón tay cậu, thâm tình mà chuyên chú.

    Bác sĩ cầm kim tiêm không dám tự quyết định.

    Bảo tiêu đẩy hắn, “Bắt đầu đi.”

    Chất lỏng màu lam chậm rãi truyền vào người Thần Ca.

    Hẳn là nên như vậy từ lâu rồi.

    Ôn Uyển Nhu nói với chính mình.

    Thần Ca không biết rốt cuộc mình đã tỉnh, hay vẫn đang ở trong giấc mộng.

    Mắt cậu như bị cái gì che lại, lờ mờ nhìn thấy ánh sáng như có như không.

    Toàn thân không chút khí lực, cậu cố gắng giãy dụa, nhưng ngay cả khi cậu cuống quýt đến ướt đẫm mồ hôi, lại vẫn không thể di chuyển được dù chỉ là một ngón tay.

    Cậu sao vậy?

    Thần Ca luống cuống.

    Cậu không sợ chết, nhưng cậu sợ cảm giác bất lực này, cứ như thân thể này không phải là của cậu, cứ như cậu bị nhốt trong thể xác này, mỗi giây mỗi phút đều bị kéo dài vô tận.

    Sao lại thế này?

    Vì cớ gì sinh mệnh của cậu đã ngắn ngủi, lại còn phải nhận sự thống khổ này?!

    Đúng rồi! Uyển Nhu đâu? Ôn Uyển Nhu sao rồi, có phải chịu khổ như cậu không?

    Đầu ngón tay lành lạnh chạm tới ngực cậu, Thần Ca bỗng cả kinh, lòng vừa yên tâm vừa sợ hãi, yên tâm vì mình vẫn còn cảm giác, sợ hãi vì không biết, người đang dùng phương thức ái muội vuốt ve cậu là ai.

    Ngón tay Ôn Uyển Nhu nhẹ nhàng đè ngực Thần Ca xuống, hắn kéo khoá quần, lộ ra vật đã sưng tím không chịu nổi, tuy rằng mặt hắn vẫn không có biểu tình gì, nhưng hơn ai hết, hắn thấu rõ đáy lòng mình đang bi thương phẫn hận đến thế nào.

    Biết Thần Ca không thể nghe thấy mình nói, hắn mở miệng, tiếng nói rất nhẹ, như thể nỉ non, “Anh đã đối tốt với em như vậy, hà cớ gì em vẫn muốn rời khỏi anh? Là em không biết phân biệt, hay em không muốn những thứ anh dành cho em…”

    Thần Ca ngậm chặt môi.

    Ôn Uyển Nhu bật cười, khoé miệng ngày càng cong lên, hắn chưa bao giờ cười vui vẻ đến vậy!

    Đúng rồi!

    Sao hắn lại có thể quên!

    Thần Ca….

    Cái người làm hắn yêu đến nỗi không cách nào chìm vào giấc ngủ kia, đang nằm trên giường của hắn, thân thể trơn bóng, chỉ có trực giác, lại không thể cử động, không thể nhìn, không thể nghe.

    Cậu ấy là kẻ đê tiện nhất trên đời!

    Cậu ấy dám lừa gạt tình cảm của hắn!

    Dám…

    Rời bỏ hắn.

    Ngón tay Ôn Uyển Nhu đặt lên môi Thần Ca, một ý tưởng khiến hắn vô cùng sung sướng bỗng xuất hiện trong đầu hắn.

    “Em nói xem…”

    Hắn ôn nhu nói, “Anh chặt đứt tay chân của em, để em cả đời nằm trên giường của anh, được không?”

    Tưởng tượng cảnh Thần Ca không có tay chân, chỉ có thể sống dựa vào mình, đột nhiên hắn phát hiện, mọi chuyện cũng không quá tuyệt vọng như hắn tưởng.

    Mợ mọi khi anh thần kinh giả giờ anh thần kinh thật mợ rồi Q^Q

    p.s : Klq nhưng lúc Thần Ca chia tay anh Nhu thì mình chưa thấy gì lắm, mà lúc ẻm nói chuyện với mẹ mình đau lòng muốn chết đi được A

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đau Bụng Kinh Nên Ăn Gì, Kiêng Gì?
  • Xem Ngay Đau Bụng Kinh Nên Ăn Gì Để Giảm Đau Cực Nhanh Và Hiệu Quả
  • Truyện Rong Biển Bị Mèo Ăn
  • Bị Đau Bụng Kinh Nên Ăn Gì Và Không Nên Ăn Gì? Bạn Đã Biết Chưa?
  • Nên Và Không Nên Ăn Gì Khi Bị Đau Bụng Kinh
  • Truyện Rong Biển Bị Mèo Ăn

    --- Bài mới hơn ---

  • Xem Ngay Đau Bụng Kinh Nên Ăn Gì Để Giảm Đau Cực Nhanh Và Hiệu Quả
  • Đau Bụng Kinh Nên Ăn Gì, Kiêng Gì?
  • Truyện: Rong Biển Bị Mèo Ăn
  • Truyện Rong Biển Bị Mèo Ăn Chương 36
  • Một Số Lưu Ý Khi Ăn Rong Biển Ăn Liền Bạn Nên Biết
  • Giây phút Ôn Uyển Nhu mở gara, mắt Thần Ca thiếu chút nữa hoa lên.

    Một hàng mô tô được lau chùi sáng bóng, đặc biệt còn có một chiếc quân sự việt dã, cũng không biết là do hắn tự độ thành kiểu dáng như vậy hay là lấy được từ chỗ nào, cả gara quả thực có thể để người ta đi tham quan.

    Thần Ca cảm thấy không khí quá xấu hổ, đành phải tìm chuyện để nói, “Anh thích mô tô à?”

    Ôn Uyển Nhu ném mũ bảo hiểm cho cậu, nói, “Mô tô phân khối lớn, xài dầu mazut.”

    Cái này Thần Ca biết, hình như cậu đã nghe bạn mình nhắc tới rồi, mô tô phân khối 1000cc trở lên thì được tính là phân khối lớn. Cậu đi quanh xe một vòng, hỏi, “Tất cả số xe này đều là của anh?”

    Ôn Uyển Nhu gật đầu, “Cậu thích không?”

    Thần Ca lúc đầu định nói ‘Rất nguy hiểm’, nhưng nghĩ nghĩ một lúc thì đổi thành, “Thích lắm.”

    “Ừ.” Ôn Uyển Nhu vung chân ngồi lên mô tô, Thần Ca ngoài ý muốn phát hiện ra chân hắn rất dài, sau đó chuyển tầm mắt, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú kia đang nhìn mình, vểnh ngón cái ra hiệu cho cậu ngồi lên phía sau.

    Thần Ca đã sớm nhận ra người này rất giống với tiểu thuyết của hắn, đa số đều phải dựa vào hành vi cử chỉ để suy đoán, hắn sẽ không há miệng đi giải thích cho người ta ý của hắn, không biết có phải là tâm ý tương thông hay không, Thần Ca cũng không hỏi mấy vấn đề ngu xuẩn kiểu như ‘Chúng ta đi xe này sao?’, ‘Đi đâu?’, cậu dứt khoát túm lấy áo hắn, đầu đội mũ trèo lên phía sau Ôn Uyên Nhu.

    “Brừm –“

    Ôn Uyển Nhu khởi động mô tô lao đi nhanh như chớp.

    Hai người một đường phi tới phố ẩm thực, Ôn Uyển Nhu hình như đã sớm đặt chỗ trước, trực tiếp dắt Thần Ca lên tầng mười một.

    Trước khi đi vào Thần Ca cố ý ngửa đầu nhìn tên nhà hàng, cậu đã tới đây một lần rồi, hôm ấy văn phòng tổ chức liên hoan, sếp của bọn họ còn tận tình nhắc nhở hết nửa giờ, cái gì mà đồ ăn ở đây đắt thế nào, bàn ăn khó đặt thế nào, cần phải quý trọng cơ hội được làm việc ở văn phòng, mỗi ngày hướng về tương lai linh tinh các loại, đến khi đồ ăn nguội lạnh ông mới vung tay lên, ban chuẩn ăn cơm.

    Đương nhiên, bởi vì kí ức đã quá xa xôi, Thần Ca cơ hồ đã quên hương vị bữa ăn ấy thế nào, chỉ đọng lại thành một từ, ngon.

    Nhân viên phục vụ đi tới nhận mũ bảo hiểm của Thần Ca, đưa hai người vào một phòng nhỏ, sau khi sắp xếp xong xuôi, cô mới hơi cúi người hỏi Ôn Uyển Nhu, “Hôm nay ngài ăn món gì?”

    Ôn Uyển Nhu không buồn mở thực đơn, nói luôn, “Chọn một vài nguyên liệu tươi mới đi.”

    “Vâng.” Nhân viên phục vụ rót cho hai người một ly nước chanh, mỉm cười rời đi.

    Thần Ca đảo mắt, hớp miếng nước hỏi, “Anh hay tới đây à?”

    Ôn Uyển Nhu y theo phong cách lời ít ý nhiều, “Ăn ngon.”

    “Anh giai cứ đùa.” Thần Ca cười hắc hắc, “Hai chúng ta mới gặp nhau một ngày hôm sau anh đã mời tôi tới đây ăn cơm, nếu không phải vì anh với tôi đều là đàn ông, nhất định tôi sẽ nghĩ là anh đang tán tôi đó.”

    Đôi mắt đen thẫm của Ôn Uyển Nhu lướt qua khuôn mặt cậu, khoé môi cong lên, không nói gì.

    Thần Ca và Ôn Uyển Nhu ăn một bàn đồ ăn đầy ụ, Ôn Uyển Nhu không có vấn đề gì, Thần Ca thì ăn tới sắp ói ra.

    Rời khỏi thang máy, Ôn Uyển Nhu đưa chìa khoá xe cho Thần Ca, đi ra cửa không thấy tăm hơi, Thần Ca nghĩ, người này lại chạy đi đâu, đưa chìa khoá cho cậu cũng vô dụng thôi, cậu có biết lái xe đâu. Thần Ca đứng tại chỗ chờ một lúc, Ôn Uyển Nhu trở về, một tay cầm ba cây kem ốc quế, phía trên còn rắc mấy viên kẹo tròn tròn nho nhỏ màu sắc sặc sỡ, muốn thơ ngây thiếu nữ bao nhiêu có đủ bấy nhiêu, khiến rất nhiều người qua đường ngoái đầu nhìn lại.

    u

    Thần Ca nhìn Ôn Uyển Nhu từng bước từng bước tiến về phía mình.

    Sau đó.

    Ôn Uyển Nhu đưa cho cậu một cây, nói, “Ăn đi.”

    Trái tim Thần Ca tan nát.

    Bởi vì không thể ăn trên xe, hai người liền như kẻ trộm lén lút thở hổn hển ăn xong ba cây kem, nói cũng kì, Thần Ca ăn kem xong, bụng vốn đang khó tiêu tự dưng ổn luôn, Thần Ca quy kết đây là do vấn đề tâm lý.

    Khi Thần Ca và Ôn Uyển Nhu về tới nơi đã gần hai giờ chiều.

    Ôn Uyển Nhu lúc ẩn lúc hiện không hề có ý định làm việc, Thần Ca có điểm nóng ruột, hỏi, “Hôm nay anh nghỉ à?”

    “Ban ngày không có linh cảm.”

    “Ở tạm đây đi.” Ôn Uyển Nhu như thể vô ý hơi nghiêng người, vừa đúng chặn Thần Ca lại.

    Thần Ca cũng không để ý mấy vấn đề tăng ca thêm giờ đâu, chẳng qua nhà cậu còn nuôi Con giai cún, hôm nay điều hoà vẫn chưa sửa, cậu mà không về thì nó sẽ phải chịu đói cả đêm, Thần Ca chỉ nghĩ đã thấy đau lòng, nói, “Không được, tôi còn nuôi một con cún, rất dính người, buổi tối nhất định tôi phải về.”

    “Cún? Ừm…” Ôn Uyển Nhu vừa lẩm bẩm gì đó vừa gật đầu đi vào phòng sáng tác, Thần Ca lại một lần nữa cảm thấy người này quả không tồi, thuận tay rót một ly nước cho hắn, “Cảm ơn.”

    Ôn Uyển Nhu không uống nước cũng không trả lời, nhưng bàn tay nắm chuột lại dùng rất nhiều sức, khớp tay trắng bệch.

    Bởi vì ăn nhiều, cho nên bụng Thần Ca cứ kêu òng ọc không ngừng, cậu đặt tài liệu cần sửa qua một bên liền không nhịn được, nói với Ôn Uyển Nhu một câu, “Tôi đi vệ sinh đã.” Rồi đi xuống lầu.

    Ôn Uyển Nhu nghe tiếng đóng cửa, đầu ngón tay chầm chậm vuốt ve vành ly, sau đó hắn vươn ba ngón tay cầm lấy ly, uống sạch nước bên trong.

    Đến khi Thần Ca ôm bụng đi lên tất cả trong phòng đều trở lại bình thường, cậu phát hiện Ôn Uyển Nhu đã uống hết nước, liền rót thêm cho hắn một ly nữa, nói thầm, “Buổi trưa ăn nhiều quá bị đau bụng rồi, tí về phải mua ít thuốc tiêu hoá mới được.”

    Hai tay đánh chữ của Ôn Uyển Nhu đột nhiên ngừng lại một chút, hắn đứng lên định đi ra ngoài, Thần Ca bỗng nhiên như có thiên nhãn đoán trước được hành động của hắn, túm hắn lại, nói, “Anh không cần đi mua đâu, bụng tôi không có vấn đề gì, lát nữa tôi về nhà mua cũng được.”

    Cậu vừa nói xong, đột nhiên mông hăng hái ‘bẹt bẹt bẹt’ mấy tiếng, người ta vẫn nói ‘Đánh rắm vang không thối’, nhưng mà xấu hổ a.

    Thần Ca chôn mặt xuống đầu gối, chôn nửa ngày cũng không dám ngẩng lên.

    Một lúc sau, cậu trộm đưa mắt nhìn, Ôn Uyển Nhu vẫn trưng ra khuôn mặt ngầu bá cháy kia, lần đầu tiên Thần Ca thấy thì ra mặt than cũng rất đẹp trai.

    Ôn Uyển Nhu kéo Thần Ca đứng dậy, nói, “Tôi đưa cậu về.”

    Bàn tay hắn rất lớn, so ra phải lớn hơn tay của Thần Ca độ non nửa ngón tay cái, bàn tay ấm áp ấy bao lấy tay cậu bỗng khiến cậu an tâm lạ kì.

    Thần Ca còn chưa kịp từ chối đã bị kéo ra ngoài.

    Trên đường về, Ôn Uyển Nhu mua cho Thần Ca hơn mười loại thuốc tiêu hoá, sau đó mua thêm cháo rồi đưa cậu về nhà.

    Trước cửa nhà.

    Thần Ca hai tay cầm cháo và thuốc, nói, “Hôm nay thực sự cảm ơn anh, bài viết lát nữa anh gửi cho tôi, tôi sẽ nhanh chóng chỉnh lại.”

    Con giai cún thở hồng hộc vòng vòng quanh Ôn Uyển Nhu cả buổi, Ôn uyển Nhu sờ sờ đầu nó, milu lông vàng lập tức như thể là tình nhân kiếp trước của hắn, quấn qua quấn quýt lấy hắn, làm cho quần hắn dính đầu lông chó.

    Thần Ca ho vội một tiếng, “Trong nhà hơi nhỏ, hay anh vào ngồi một chút đi.”

    Ôn Uyển Nhu đẩy Con giai cún vào trong nhà, lắc đầu, “Chú ý nghỉ ngơi, phần việc hôm nay để mai làm cũng được.”

    Thần Ca đứng ở cửa nhìn hắn rời đi, trong lòng cảm khái, Ôn Uyển Nhu luôn từng bước phá bỏ cách nghĩ của cậu về hắn, điều này làm cho cậu vô cùng xấu hổ vì đã trông mặt mà bắt hình dong, lại càng không biết nên đền đáp hắn thế nào.

    Ôn Uyển Nhu một đường vọt tốc độ 90km/h phóng thẳng về nhà.

    Hắn mở khoá cửa duy nhất ở tầng một của mình, trước thả ly xuống, sau đó lên lầu, đóng cửa kéo rèm, vùi mặt vào cái đệm hôm nay Thuần Ca ngồi, hít một hơi thật sâu…

    Tay hắn chậm rõi vói vào trong quần của mình.

    Đây là nguyên tội của hắn.

    Là cơn nghiện của hắn

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bị Đau Bụng Kinh Nên Ăn Gì Và Không Nên Ăn Gì? Bạn Đã Biết Chưa?
  • Nên Và Không Nên Ăn Gì Khi Bị Đau Bụng Kinh
  • Canh Rong Biển Đậu Hũ Asuzac Ăn Liền 4Gx12 Gói
  • Rong Biển: Cực Tốt Và Cực Độc, Không Phải Ai Ăn Cũng… Bổ
  • Ăn Rong Biển Có Béo Không? Rong Biển Có Giảm Cân Được Không?
  • Thức Ăn Quay Lò Vi Sóng Có Tốt Không? Có Nên Sử Dụng Thường Xuyên?

    --- Bài mới hơn ---

  • Nấu Ăn Bằng Lò Vi Sóng Có Tốt Không?
  • Những Lưu Ý Quan Trọng Khi Hâm, Nấu Thức Ăn Bằng Lò Vi Sóng
  • Tải Công Thức Nấu Ăn Bằng Lò Vi Sóng Lành Mạnh Cho Máy Tính Pc Windows Phiên Bản
  • Công Thức Nấu Ăn Với Lò Vi Sóng Vô Cùng Đơn Giản
  • Có Nên Hâm Sữa Và Đồ Ăn Cho Bé Bằng Lò Vi Sóng Không?
  • Sóng vi ba là gì?

    Lò vi sóng thường có cấu tạo gồm: bộ nguồn phát sóng (sóng vi ba) cùng với mạch điện tử điều khiển. Thiết bị này cũng có cả các ống dẫn sóng và ngăn để nấu thức ăn. Khi bạn ấn nút khởi động lò vi sóng, nó thường mất khoảng hai giây để nguồn phát sóng tạo ra sóng vi ba. Sóng vi ba là sóng vô tuyến cực nhỏ được thổi vào khoang nấu có tần số khoảng 2450 MHz.

    Cơ chế hoạt động

    Sóng vi ba được dẫn vào ngăn nấu và chỉ hoạt động trong đó mà không rò rỉ ra ngoài. Bởi vậy, sóng vi ba sau khi đập vào thành lò sẽ tự động phản xạ ngược lại trong khoang nấu giúp thức ăn hấp thụ được chúng. Thức ăn hấp thụ vi sóng khiến các phân tử nước trong nó dao động liên tục và bắt đầu nóng lên.

    Nhiệt lượng sinh ra từ các phân tử nước giúp thực phẩm được hâm nóng cho đến khi chín.

    Thức ăn quay lò vi sóng có tốt không

    Các vi sóng được thức ăn hấp thụ, khiến các phân tử nước dao động liên tục. Từ đó tạo ra nhiệt lượng giúp hâm nóng thức ăn đến khi chín.

    Lò vi sóng có khả năng nấu chín thực phẩm nhanh hơn so với nhiều cách nấu thông thường. Thiết bị này giúp rút ngắn tới ¾ thời gian nấu. Nguyên nhân là do khi sử dụng lò vi sóng, tất cả các phân tử thức ăn đều được làm nóng lên cùng lúc. Ngoài ra, lò vi sóng chỉ làm nóng và đun chín thức ăn.

    Trong khí đó, không làm nóng đồ dùng đựng thức ăn làm từ nhựa, thủy tinh, gốm sứ,… Do đó, hiệu năng sử dụng thường cao và giúp tiết kiệm điện rất tốt.

    2. Thức ăn quay bằng lò vi sóng có tốt không?

    Ngày nay, lò vi sóng là một trong những thiết bị nấu nướng được nhiều chuyên gia khuyên dùng. Nấu thức ăn bằng phương pháp này không chỉ giữ lại được nhiều chất dinh dưỡng mà còn tiết kiệm thời gian.

    Thức ăn quay bằng lò vi sóng có tốt không

    Lò vi sóng được nhiều gia đình ưa chuộng nhờ khả năng nấu chín thức ăn nhanh chóng

    Thức ăn quay bằng lò vi sóng bảo quản dinh dưỡng tốt hơn

    Trên thực tế và khoa học đã chứng minh, thức ăn quay bằng lò vi sóng có nhiều lợi ích. Thiết bị này có khả năng bảo toàn dinh dưỡng cho thực phẩm. Thông thường, dù nấu thức ăn bằng phương pháp nào thì dinh dưỡng cũng sẽ bị mất đi một phần. Chẳng hạn, vitamin C thường bị phá vỡ và mất đi khi có nhiệt tác động dù đó là nhiệt tỏa ra từ lò hay bếp lửa. Tuy nhiên, do thời gian nấu bằng lò vi sóng ngắn hơn so với những cách nấu thông thường khác nên vitamin C và nhiều chất dinh dưỡng khác được bảo quản tốt hơn và mất đi ít hơn. Khi dùng lò vi sóng để hấp thực phẩm, nếu sử dụng một lượng nước nhỏ thì sẽ giữ được nhiều vitamin và khoáng chất hơn.

    Lò vi sóng giúp bảo quản tốt hơn chất chống oxy hóa và giảm các chất gây hại

    Bên cạnh việc bảo quản dinh dưỡng thì nấu chín thức ăn bằng lò vi sóng cũng góp phần bảo quản chất chống oxy hóa tốt. Chẳng hạn, rau bina được luộc trên bếp có thể bị mất khoảng 70% axit folic.

    Nguyên nhân là do chất này bị thấm vào nước trong quá trình luộc. Nhưng khi sử dụng lò vi sóng để nấu (kèm một ít nước), axit folic gần như được giữ lại toàn bộ. Hơn nữa, lò vi sóng còn giúp hạn chế hình thành nhiều chất gây hại khi nấu với nhiệt độ cao. Ví dụ, thịt gà chiên sẽ tạo ra nhiều chất có hại hơn thịt gà quay bằng lò vi sóng.

    Lò vi sóng giúp tăng giá trị dinh dưỡng

    Nấu ăn bằng lò vi sóng đôi khi còn làm tăng giá trị dinh dưỡng của thực phẩm. Thức ăn chính bằng lò vi sóng cung cấp thêm carotenoid (có trong cà chua, cà rốt) cho cơ thể. Đồng thời hỗ trợ việc tiêu hóa biotin và giết nhiều vi khuẩn gây bệnh trong thực phẩm sống.

    3. Có nên ăn thực phẩm nấu bằng lò vi sóng thường xuyên?

    Bên cạnh câu hỏi về việc thức ăn quay lò vi sóng có tốt không thì vấn đề có nên ăn thực phẩm nấu bằng lò vi sóng thường xuyên không cũng là một câu hỏi mà nhiều người, nhất là các bà nội trợ rất quan tâm.

    Lò vi sóng đem lại nhiều thuận tiện trong việc nấu nướng, đặc biệt là với người bận rộn. Tuy vậy, không nên thường xuyên sử dụng lò vi sóng để nấu chín thực phẩm. Nguyên nhà là bởi bên cạnh những mặt tích cực, lò vi sóng cũng có những hạn chế nhất định.

    Mặc dù lò vi sóng có khả năng bảo quản dinh dưỡng tương đối tốt nhưng lại làm giảm lượng chất ẩm có trong thực phẩm. Cùng với đó, nhiều trường hợp lò vi sóng không đun nóng thức ăn tuyệt đối. Việc này có thể khiến nhiều loại vi khuẩn gây hại còn tồn tại trong thực phẩm. Tất nhiên, những loại vi khuẩn ấy sẽ gây nguy hiểm cho sức khỏe con người.

    Về mặt hình thức, lò vi sóng thường không giữ được kết cấu như bạn muốn. Nó hầu như không làm cho thức ăn chín vàng hoặc giòn như khi sử dụng cách nấu thông thường. Bởi vậy, hình thức món ăn nhìn chung không được đẹp mắt và thậm chí không hấp dẫn người dùng.

    Chính vì những lý do trên mà chúng ta không nên sử dụng lò vi sóng thường xuyên. Hãy chỉ sử dụng chúng khi cần thiết hoặc khi bạn quá bận rộn và không có nhiều thời gian cho việc nấu nướng hoặc chuẩn bị bữa ăn.

    4. An toàn khi sử dụng lò vi sóng

    Lò vi sóng là thiết bị giúp việc nấu ăn trở nên nhanh chóng và đơn giản. Nó giúp tiết kiệm thời gian và bảo quản chất dinh dưỡng tốt hơn trong đồ ăn. Thế nhưng, nhiều gia đình vẫn băn khoăn không biết liệu thức ăn quay lò vi sóng có tốt không. Có thể khẳng định, thức ăn nấu chín bằng lò vi sóng có nhiều điểm tốt, nhất là khi bạn biết sử dụng nó một cách an toàn, khoa học và hiệu quả.

    Sử dụng lò vi sóng như thế nào để tránh cháy nổ?

    Khi sử dụng lò vi sóng để nấu nướng, bạn nên lưu ý một số bí quyết sau. Thứ nhất, phải đóng kín thiết bị khi đã bật công tắc và không để nó hoạt động khi bên trong không chứa đồ ăn. Thứ hai, tuyệt đối không dùng lò vi sóng thực phẩm đựng trong hộp bị đậy kín. Điều này rất dễ gây nổ lò và gây nguy hiểm cho bạn cùng gia đình.

    Thứ ba, không nên sử dụng quá nhiều dầu mỡ cho thức ăn trong lò. Cũng không nên đưa đồ dùng, vật dụng làm bằng kim loại vào lò vì chúng dễ gây nổ lò.

    Thông tin liên hệ:

    Thiết bị bếp Kanzler

    Số điện thoại: 0978889986

    Địa chỉ: số 69 Tây Sơn – Đống Đa – Hà Nội.

    Email: [email protected]

    Website: https://thietbibepkanzler.vn

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hướng Dẫn Sử Dụng Lò Vi Sóng Sharp An Toàn, Hiệu Quả
  • Cách Hấp Cá Bằng Lò Vi Sóng Sharp Cực Ngon Với 8 Bước Đơn Giản
  • Tủ Nấu Cơm Việt Nam Bằng Điện
  • Báo Giá Xịt Nồi Cơm Điện Đồ Chơi Nấu Ăn Cho Bé Bộ Đồ Nấu Ăn Cô Bé Mô Phỏng Nồi Cơm Điện Trẻ Em Bộ Đồ Chơi Nhà Bếp Nồi Cơm Điện Đồ Chơi Nấu Ăn Cho Bé Bộ Đồ Chơi Cô Gái Nấu Ăn Chỉ 254.000₫
  • Nấu Ăn Bằng Nồi Cơm Điện
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100