Top 9 # Xem Nhiều Nhất Xem Nấu Ăn Trong Rừng Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Leparkspa.com

Những Người Ăn Tết Trong Rừng

Tuần rừng ngày Tết đến

Với cán bộ kiểm lâm và những người làm nhiệm vụ giữ rừng, những ngày Tết chính là thời gian cao điểm của công tác đấu tranh, ngăn chặn phá rừng và trực phòng chống cháy rừng. Bởi đây là lúc Tây Nguyên đang trong giữa mùa khô, cộng với việc các đối tượng xấu thường lợi dụng những ngày Tết để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật.

Vườn Quốc gia (VQG) Chư Yang Sin (thuộc hai huyện Lắk và Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk), có những dãy núi hùng vĩ nhất Tây Nguyên với các đỉnh liền kề có độ cao lần lượt là 1.100m, 1.700m, 2.405m, và 2442m. VQG Chư Yang Sin bốn bề núi cao bao bọc, cuối năm nơi đây tiết trời càng thêm giá lạnh, nhưng cái rét của sự biến đổi khí hậu không làm giảm đi sự quyết tâm trong công tác giữ rừng của lực lượng kiểm lâm. Để bảo vệ cho từng gốc cây, con thú nhiều khi họ phải đánh đổi bằng máu và tính mạng.

Kiểm trang rừng, phòng chống cháy rừng

Mỗi đợt đi tuần, lực lượng kiểm lâm thường có 7-8 người, gùi theo quần áo, vật dụng cá nhân và thức ăn trong vòng một tuần, mỗi ngày đi bộ khoảng 20 km, họ luồn sâu vào rừng để tuần tra, canh giữ. Mùa nắng thì việc đi tuần đã khó vì chặng đường hiểm trở, đến mùa mưa đường lại trơn trợt nên rất cực.

Cái khó khăn nhất là mỗi lần đi sâu vào trong rừng, không có sóng điện thoại, bộ đàm nên không thể liên lạc với bên ngoài. Nếu như gặp chuyện gì bất trắc, họ không thể ngay lập tức gọi điện để báo về trung tâm để xin ý kiến chỉ đạo, mà quãng đường đi ra để báo tin phải đi bộ mất 2 ngày.

Ngày Tết, anh em phải chia ca nhau ra để tuần tra, kiểm soát. Cũng có đôi lúc anh em kiểm lâm mình không khỏi thấy chạnh lòng, nhớ nhà da diết, nhất là thời khắc giao thừa. Nhưng nhiều lần như vậy cũng thành quen, mọi tâm sự được nhường chỗ cho công việc.

Chấp nhận cảnh sống xa gia đình, người thân, len lỏi giữa đại ngàn với những giấc ngủ chập chờn để kiểm tra, ngăn chặn hoạt động của bọn lâm tặc. Dù khó khăn, gian khổ là vậy, nhưng các cán bộ, nhân viên nơi đây chưa bao giờ muốn bỏ rừng. Họ luôn quyết tâm, nỗ lực để giữ màu xanh cho những cánh rừng Chư Yang Sin.

Cũng như thế, tại Trạm kiểm lâm khe Vinh (Khu bảo tồn thiên nhiên Sông Thanh, tỉnh Quảng Nam) cũng có những người xa gia đình, xa vợ con, bám trụ suốt ngày đêm ở nơi rừng xanh nước độc không kể ngày nghỉ, hay dịp lễ, Tết… là những khó khăn, thử thách mà bất cứ cán bộ, “người lính” kiểm lâm nào ở đây đều phải trải qua.

Anh em đi tuần, có khi tới gần nửa tháng, phải ngủ lại trong rừng. Nếu trời mưa, nấu chín được cơm đã là may. Vào tháng Tư, tháng Năm có gió to, những cơn mưa rừng bất chợt khiến cành cây khô từ trên cao rơi xuống như những mũi tên. Đó là chưa kể những lần bị lâm tặc cản trở, chống đối bằng vũ khí.

Bữa cơm giữa rừng

Đối với những người chiến sĩ kiểm lâm Trạm kiểm lâm khe Vinh thì việc sum họp cùng gia đình, người thân trong dịp Tết là điều gì đó “xa xỉ.” Với họ, số lần ăn Tết ở giữa rừng cùng đơn vị có lẽ luôn xấp xỉ thâm niên ‘tuổi quân’ của chính mình.

Trạm bảo vệ rừng Hướng Phùng (Hướng Hóa, Quảng Trị) nằm cách biệt giữa rừng phòng hộ Hướng Hóa- Đakrông với 12 cán bộ bảo vệ, quản lý 7.500 ha rừng. Lâm phần quản lý nằm trên địa bàn các xã Hướng Tân, Hướng Phùng, Tân Thành, Hướng Sơn… của huyện miền núi Hướng Hóa.

Những ngày tết, tiết trời ở huyện miền núi này nắng ráo, khô hanh nên rất dễ xảy ra cháy rừng. Vì thế, theo nhiệm vụ được giao, những cán bộ giữ rừng Trạm Hướng Phùng phải có mặt 24/24 giờ ở các chòi canh lửa, dõi mắt theo những cánh rừng.

Tuần tra rừng ngày Tết

Cuộc “họp mặt” trong thời khắc giao thừa của các cán bộ bảo vệ rừng Trạm Hướng Phùng diễn ra chưa đầy một giờ đồng hồ. Sau mâm cúng đầu năm cũng là lúc họ giã từ nhau để trở về chòi canh lửa nằm giữa bao la cây rừng. Trước khi đi, họ trao cho nhau những lời chúc mừng năm mới cùng cái bắt tay thật chặt.

Tết đến, xuân về là dịp để mỗi người con trên quê hương đất Việt sum họp, đoàn viên, tuy nhiên với những những “người lính” gác rừng lại chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng tư để ngăn chặn nạn chặt phá sơn lâm, giữ bình yên cho đại ngàn.

15 Tiếng Trong Rừng Của Hai Đứa Trẻ Bị Lạc

Huy kể, chiều 4/2, hai anh em được bố Nguyễn Xuân Thắng (38 tuổi) đưa vào rừng Khe Ná, xã Thọ Điền, huyện Vũ Quang, cách nhà khoảng 3 km mà không thông báo và liên lạc với ai. Vài tiếng sau, khi đói và thấm mệt, bố để cả hai ở lại rừng, nói đi mua sữa.

Chờ không thấy bố vào đón, Huy và Hà thay nhau gọi tên bố mẹ nhưng vô vọng. Khi bóng tối bao phủ cả núi rừng, biết không thể liên lạc được với ai nữa, Huy xác định “đã bị lạc”.

Trời về đêm đổ mưa lớn, hai anh em ướt sũng người song không dám rời đi vì sợ giẫm phải rắn, rết. Huy kể lúc đó mệt lả, rất sợ, nhưng không dám khóc vì sợ Hà sẽ khóc theo, lỡ bị thú rừng phát hiện tấn công thì nguy hiểm.

Cậu bé 11 tuổi ý thức rằng, khi không có bố bên cạnh, mình là người bảo vệ, che chở cho em trai. Trong đêm tối, Huy nhặt một cành cây rồi mò mẫm đi xung quanh bẻ được hai tán lá chuối, che lên đầu. Tiếp đó, cậu bẻ thêm nhiều lá rừng đem về trải để nằm.

Hai anh em ôm nhau dưới lùm cây gần khe suối. Hà ngủ trước, còn Huy không dám chợp mắt, vì sợ ngủ quên lạc mất em. “Thỉnh thoảng ngủ gật, tiếng côn trùng kêu văng vẳng bên tai thì giật mình”, Huy nói.

Thức canh cho em ngủ, Huy thở phào khi trời hửng sáng. Cậu gọi Hà dậy, hai anh em tiếp tục gọi tên bố mẹ. Nhìn xung quanh không thấy có quả rừng nào ăn được cho đỡ đói, Huy cố dẫn em đi tìm đường nhưng không thấy lối ra.

Đến 9h30 ngày 5/2, trong lúc đang ngồi bệt dưới gốc cây gần khe suối tại rừng Khe Ná, Huy và Hà được lực lượng chức năng tìm thấy.

Bé Hà cho hay trong 15 tiếng lạc trong rừng, em rất sợ dù được anh ôm chặt. Đôi lúc nhớ bố mẹ định khóc to nhưng em không dám.

Theo ông Nguyễn Đăng Nhàn, Chủ tịch UBND xã Thọ Điền, nhận tin trình báo của chị Nguyễn Thị Thơ (36 tuổi, vợ anh Thắng) vào đêm 4/2 nhờ tìm ba bố con nghi mất tích, chính quyền đã huy động 100 người vào cuộc.

Lúc 6h ngày 5/2, trong lúc nhà chức trách đang tổ chức tìm kiếm, anh Thắng trở về trong tình trạng mệt lả, tinh thần hoảng loạn, nói “mâu thuẫn với vợ nên đưa hai con vào rừng và đã bị lạc, không nhớ rõ vị trí nào”. Do khu vực rừng Khe Ná sâu, hiểm trở, mất nhiều tiếng nhà chức trách mới tiếp cận được hai đứa trẻ bị lạc.

“Chị Thơ là giáo viên mầm non, bị u não vừa mổ được một năm. Anh Thắng bị bệnh thần kinh và gan. Huy mắc bệnh máu không đông. Gia đình có hoàn cảnh khó khăn”, ông Nhàn cho biết.

Chị Thơ chia sẻ khi Huy được tìm thấy, chị vui hơn cả vì bé không bị trầy xước, bởi nếu mất máu thì vô cùng nguy hiểm. Do túng thiếu, vợ chồng chị thường xảy ra mâu thuẫn.

Đức Hùng

Rợn Người Tục Ăn Tro Cốt Người Chết Của Bộ Tộc Trong Rừng Amazon

Tộc người sống sâu trong rừng rậm Amazon này có tục lệ rợn người là ăn tro cốt của người chết sau khi hoả táng như một cách để tỏ lòng thương xót.

Bộ tộc Yanomami là một nhóm sắc tộc người da đỏ bản địa ở vùng rừng rậm Amazon nằm ở biên giới giữa Venezuela và Brasil với dân số chừng 20.000 người và tổ chức sống vào khoảng 200-250 ngôi làng và tạo thành nhóm bộ lạc lớn nhất trong rừng Amazon, họ sống tương đối biệt lập.

Bộ lạc Yanomami được phát hiện vào năm 1929 trong rừng Amazon, thuộc đất nước Brasil. Bộ lạc này được nhìn thấy lần gần đây nhất tại bang Roraima năm 1985. Người Yanomami đã nhiều năm chịu sự áp bức của những người đào vàng. Bạo lực và bệnh dịch do người văn minh gây ra đã khiến dân số của họ giảm đi 20% chỉ trong 7 năm.

Kể từ khi phát hiện, cho đến lúc này, bộ tộc Yanomani vẫn sống hoang dã như hàng ngàn, hàng vạn năm trước. Bộ lạc này không muốn liên hệ với thế giới bên ngoài, không muốn thay đổi những phong tục văn hóa, thói quen sống từ thuở sơ khai. Họ sống trong những túp lều lợp lá, dựng theo hình tròn và nằm sâu trong rừng.

Người Yanomami không biết chăn nuôi, trồng trọt. Họ sống phụ thuộc hoàn toàn vào thiên nhiên theo kiểu săn bắt và hái lượm. Đàn ông săn bắn, đàn bà hái lượm để kiếm sống. Cuộc sống phụ thuộc vào thiên nhiên khiến dân số bộ lạc này ngày một ít đi, do môi trường sống của họ bị thu hẹp.

Bộ lạc này có tục ăn, uống tro cốt của người chết. Bộ lạc này tin rằng có sự tồn tại của thế giới linh hồn. Khi người trong bộ lạc chết đi, họ tìm cách giữ linh hồn người đó ở lại. Không còn cách nào khác, là khiến thân xác người chết được hòa với thân xác người sống cho nên khi người trong bộ lạc chết đi, dân làng sẽ tiến hành đốt xác và ăn tro cốt.

Chỉ những người có uy tín trong bộ lạc và là đàn ông mới được thực hiện nghi thức này. Họ tắm rửa sạch sẽ, lau sạch mọi vật dụng, kể cả con dao và cung tên đeo bên hông cũng được mài rửa sạch tinh. Chế biến tro người chết thành nhiều món ăn. Tro cốt người chết được hòa lẫn với món súp chuối. Xác chết được đặt lên một giàn củi. Người có uy tín trong bộ lạc sẽ châm lửa

Trong thời gian đốt xác, những người đàn ông sẽ ở bên đống lửa trông coi suốt ngày đêm. Họ liên tục mồi thêm củi khô để xác chết được tan rã nhanh chóng. Khi thịt xương người chết đã thành than, thì những người đàn ông này sẽ cho vào cối và giã nhuyễn thành bột. Thứ bột của xác chết này được đựng trong những quả bầu khô và được cất giữ ở một nơi trang trọng trong nhà [1].

Theo Tinmoi

Câu Chuyện Người Ăn Mày Trong Rừng Và Cái Giá Phải Trả Của Những Kẻ Ác

Người lương thiện luôn được Thần linh phù trợ và ngược lại, những kẻ ác ắt sẽ bị Thần linh trừng trị.

Truyền thuyết kể rằng có một người đàn ông nghèo khổ và tàn tật đi ăn xin. Khi mặt trời sắp xuống núi, ông ta vì quá mỏi mệt đành ngồi nghỉ tại góc rừng để chờ có ai qua lại nhờ chỉ đường dẫn lối.

Bỗng dưng có một người đàn ông bất chợt xuất hiện, theo sau là vài tùy tùng, ai nấy đều có tướng mạo to lớn hơn người. Người ăn mày thấy vậy sợ hãi vội quỳ xuống đất van xin tha mạng.

Người đàn ông đi đầu tỏ vẻ cảm thông, đỡ người ăn mày dậy và nói: “Ngươi đừng sợ, ta không phải tới để làm hại ngươi. Ta cai quản loài Chúa sơn lâm trong rừng này, hướng dẫn chúng tìm thức ăn. Loài Chúa sơn lâm có thể ăn thịt người, nhưng không phải ai cũng ăn thịt, ngươi hãy chờ coi”.

Người này nói xong thì có tiếng động lớn, rồi xuất hiện nhiều con hổ đi thẳng hàng tới cúi chào. Người đó nói gì đó khó hiểu, đàn hổ liền tản đi mất, chỉ còn duy nhất một con nằm trên cỏ như chờ đợi.

Một lát sau, có một người đàn ông gánh nặng trên vai đi qua, con hổ nhảy chồm tới khiến người này hoảng sợ, vứt quang gánh lại tìm cách chạy thoát thân. Tuy nhiên con hổ bỗng nhiên ngừng lại và quay về bãi cỏ.

Một lúc sau lại xuất hiện một phụ nữ , con hổ to lớn lập tức nhảy tới và vồ lấy người này rồi ăn thịt chỉ chừa lại bộ y phục. Người cai quản Chúa sơn lâm tới nhặt bộ y phục lên, trong túi người phụ nữ vừa bị hổ ăn thịt nặng trĩu ngân lượng.

Những người lương thiện sẽ có hào quang tỏa sáng trên đầu họ và Chúa sơn lâm nhận biết điều đó, còn ai không có thứ linh khí ấy sẽ không khác gì động vật và bị ăn thịt. Như người đàn ông quẩy gánh kia, dù tướng mạo dữ dằn, nhưng trong tâm lại là người lương thiện. Ngày ngày anh ta đi bán hàng để phụng dưỡng mẹ già đau yếu, chị dâu góa bụa và nuôi đứa cháu mồ côi. Đức tính đó thật đáng quý và trên đầu người này tỏa linh khí nên Chúa sơn lâm không ăn thịt vì đó là người thực sự. Còn người phụ nữ đến sau, bỏ chồng và đi lấy người đàn ông khác. Khi ở với con chồng đã ngấm ngầm hành hạ, đánh đập đứa bé không thương tiếc. Hơn nữa người này còn lấy trộm tiền của chồng kế để đem về cho con gái bà ta, bởi vậy mà trên đầu không có chút linh khí nào. Chính vì vậy hổ đã coi bà ta là động vật và ăn thịt luôn. Còn ông tuy tàn tật và phải đi xin ăn hàng ngày nhưng vẫn luôn biết san sẻ chút lương thực cho mẹ kế già nua, chứng tỏ ông là người lương thiện. Bởi vậy ông hãy tự tin mà bước về nhà, tôi sẽ chỉ đường dẫn lối cho. Hãy về nói lại với dân làng chuyện hôm nay, để mọi người sống tốt hơn, sẽ được Thần linh phù hộ mà tránh tai ương”.

Người ăn mày tàn tật nghe xong cảm tạ và đứng dậy bước về nhà. Sau đó ông đã kể câu chuyện thần kỳ mà mình chứng kiến ở trong rừng cho mọi người nghe. Dân làng nghe xong ai ai cũng thấm thía và tu chỉnh bản thân.

Người thường rất khó phân biệt được ai là người lương thiện, ai là kẻ xấu xa. Tuy nhiên tại không gian khác, Thần linh luôn thấu tường mọi việc, qua đó sẽ phù trợ cho người lương thiện. Còn kẻ ác thì dù che giấu đến đâu cũng sẽ không bao giờ thoát khỏi số mệnh hẩm hiu phải trả nghiệp báo của mình.

Theo Thu Hương/ Một Thế Giới